Hai người một đường một nói một nghe, giờ cao điểm tan tầm vẫn kẹt xe, Trần Đệ không biết từ đâu lấy được nước hoa phun chút lên người Từ Niên, không được làm ngọt nị, đợi lúc tới cửa hội sở cao cấp trời đều tối.
Trần Đệ trước mang Từ Niên tới phòng khách, dặn đi dặn lại bảo cậu đừng lắm mồm, Từ Niên đi theo sau hắn, cảm giác mình rất có tư thái của đi theo thái giám vào cung thị tẩm……
Phòng khách là loại phòng xép xa hoa, Trần Đệ để cho Từ Niên đứng ở trước cửa chờ, mình cởi giày giẫm lên thảm đi vào, đợi hồi lâu, cái người gọi là kim chủ mới mặc áo tắm đi ra ngoài.
Hóa ra lúc trước đang tắm a…… Từ Niên mơ hồ nghĩ, cậu nhìn đối phương đi về phía mình, so với trong tưởng tượng trẻ tuổi hơn nhiều, vóc người cao tráng, ngũ quan phi thường có vị nam nhân, tóc mái anh không có lau khô, vuốt về sau, lộ ra trán, đối phương chân trần trụi, lúc bước đi trên mặt đất trên thảm kéo ra một vệt nước sâu sắc.
“Thẻ học sinh mang theo không?”
“?” Từ Niên cho là mình nghe nhầm.
“Thẻ học sinh.” Nam nhân nhíu nhíu mày, gằn từng chữ nói lại, anh nhìn về phía Trần Đệ, “Tôi không phải bảo cậu tìm sinh viên đại học sao?”
Trần Đệ khom lưng: “Vâng ạ vâng ạ, thật sự là sinh viên đại học……”
Từ Niên ở trong túi áo lấy ra thẻ sinh viên: “Tôi mang, ngài muốn xem sao?”
Kim chủ trên cao nhìn xuống nhìn cậu, ánh mắt xoi mói, Từ Niên ngẩng đầu tận lực làm cho mình lộ ra vẻ đúng mực, cậu lộ nụ cười, đưa thẻ học sinh tới.
Nam nhân cũng không có ý định nhận lấy.
Từ Niên hiểu được, cậu từ trên bàn trà cầm khăn ăn, lót ở trên tay mình, đặt thẻ học sinh lên, đối phương lúc này mới miễn cưỡng vươn tay, ghét bỏ lật lật.
Từ Niên: “……”
“Cậu là đại học B?” Nam nhân liếc xéo Từ Niên.
Từ Niên: “Năm nay mới thi đỗ.”
Đối phương xùy một tiếng: “Đại học B ra ngoài bán.”
Từ Niên không nói chuyện, chỉ là nụ cười nhạt chút.
Trần Đệ ở một bên nơm nớp lo sợ hỏi, “Trình tiên sinh, ngài xem vẫn được chứ?”
“Cứ như vậy đi.” Trình Sâm hừ lạnh nói, anh chỉ chỉ Từ Niên: “Cậu, đi tắm.”
Từ Niên chớp chớp mắt.
Trình Sâm đầy mặt ghét: “Bôi cái vị gì vậy, cậu cho rằng mình là chị gái ngọt ngào? Gay chết tiệt.”
Từ Niên: “…………”
Từ Niên tắm rửa xong lúc đi ra phát hiện Trình Sâm đã rời đi, chỉ có Trần Đệ đang đợi mình, cậu thổi khô tóc đi xuống, thư kí tiên sinh biểu tình nhìn cậu có chút lúng túng.
Từ Niên nhíu mày: “Trình…… Tiên sinh không phải đồng tính luyến sao?”
Trần Đệ thở dài: “Ông chủ chúng ta a…… Kỳ thật là khủng đồng (*).”
((*) Kh ủ ng ở đâ y l à s ợ h ã i, đồ ng c ó ngh ĩ a l à gi ố ng nhau, tui c ũ ng kh ô ng hi ể u t ừ n à y l ắ m, ch ắ c l à ki ể u b ị m ắ c ch ứ ng s ợ h ã i g ì ấ y b ở i v ì anh c ô ng trong truyện được nhắc tới là cứ vui vẻ th ì b ị run ch â n, th ề anh cuteo c ự c =))))
“……” Từ Niên mạc danh kỳ diệu nói: “Vậy anh ấy muốn tìm bé trai làm gì?”
Trần Đệ xoắn xuýt nói: “Ông chủ của chúng ta á, sĩ diện, gần đầy cùng mấy cán bộ cao cấp cậu ấm bàn chuyện làm ăn, người ta lưu hành cái này……”
Từ Niên nghĩ không ra: “Cái này có liên quan gì tới sĩ diện…… Cần hành hạ mình như thế?”
“Một lời khó nói hết.” Trần Đệ vỗ vỗ vai Từ Niên, dùng một bộ ngữ khí người trừng trải nói: “Dù sao sau này sẽ biết.”
Từ Niên: “……”