Giản Tùy Anh cố kỵ Giản Tùy Lâm ở đây nên không dám quá thân thiết với Lý Ngọc. Chuyện hắn thích con trai, trong nhà hầu như không ai không biết, nhưng cha hắn luôn hổ thẹn vì hắn, mẹ hắn thì cực kỳ đau lòng, trong tay hắn lại nắm giữ mạch kinh tế trong nhà nên cha hắn cũng giả vờ như không biết, dù sao cũng không quản nổi.
Chỉ là hắn vẫn không muốn cho Giản Tùy Lâm biết mình coi trọng bạn học của nó. Chuyện này nói kiểu gì cũng thấy khó chịu, mà lỡ như thằng nhóc này nhận ra ý định của hắn, nói xấu hắn trước mặt Lý Ngọc thì sao, nên hắn không thể không diễn.
Sau khi cơm nước xong thì cũng gần đến lúc bọn Lý Ngọc đi học.
Hôm nay Giản Tùy Anh trở về để lấy đồ, bình thường hắn ít ở lại chỗ này, nhiều nhất thì một tuần về một lần. Trong nhà ba người hòa thuận vui vẻ, chẳng có chuyện gì liên quan đến hắn, hắn không muốn soi mói, chán ghét nhau với người phụ nữ kia.
Giản Tùy Anh cầm lấy đồ, “Đi thôi, anh đưa hai đứa đến trường.”
Giản Tùy Lâm đáp: “Không cần đâu anh, chú Mã sẽ đưa bọn em đi.”
“Đi thôi, chú Mã lớn tuổi, để chú ấy ngủ trưa thêm một lúc, đi thay quần áo mau.”
Giản Tùy Lâm nhìn Lý Ngọc với vẻ khó xử rồi do dự nói: “Anh, bọn em muốn tắm trước đã, đá bóng xong bẩn lắm rồi.”
“Vậy đi đi, anh không có thời gian đâu.”
Xưa nay Giản Tùy Anh không quá kiên nhẫn với Giản Tùy Lâm như thế, nhất thời khiến Giản Tùy Lâm thích ứng không kịp, nhìn anh của cậu với vẻ không chắc chắn, “Thế để em đi tắm. Lý Ngọc lên phòng chờ tớ, nhanh thôi.”
Giản Tùy Anh nhìn Lý Ngọc nói: “Em đến phòng của anh tắm đi, tiết kiệm chút thời gian, lát nữa kẹt xe.”
Trong lòng Lý Ngọc có cả vạn cái không vui, “Không cần đâu, em chờ cậu ấy.”
“Cứ đi đi, hình thể hai đứa mình khá giống nhau, em thay quần áo của anh là được.”
Lý Ngọc cũng không tìm được lý do để từ chối bèn lên tầng với Giản Tuỳ Anh, bước vào phòng của hắn.
Giản Tùy Anh chỉ vào buồng tắm, “Em tắm đi, anh đi tìm quần áo cho em.”
Lý Ngọc nhanh chóng tiến vào phòng tắm, chỉ một lúc sau đã truyền đến tiếng nước ào ào.
Giản Tùy Anh nhìn chằm chằm phiến cửa mỏng manh, trong đầu sinh ra không ít ảo tưởng khó coi.
Chuyện này rèn luyện ý chí cuộc đời quá mứcrồi. Cách sau cánh cửa chính là thịt tươi hắn thèm nhỏ dãi, thế nhưng chỉ có thể nghe chút động tĩnh, vừa đấm ngực vừa dậm chân, càng chờ mong vào thời khắc được thỏa mãn hưởng dụng kia.
Lý Ngọc tắm rất nhanh, cùng lắm là năm, sáu phút đã thò đầu ra từ phòng tắm, “Anh Giản, quần áo.”
Giản Tùy Anh cầm quần áo đã chuẩn bị xong bước đến đưa cho cậu, đồng thời không khỏi liếc nhìn đến ngực của cậu từ khe cửa.
Chiếc cổ thon dài, bộ ngực rắn chắc, đầu v* nâu nhạt, Giản Tùy Anh nhìn đến mức không thể bình tĩnh nổi, hắn thật sự muốn đẩy cửa ra, ép người này lên tường, liếm khô hết nước trên người cậu.
Đáng tiếc là dù không bình tĩnh nổi thì hắn cũng chẳng dám động, chuyện này thật sự đã khiến Giản đại thiếu gia nhịn gần chết.
Lý Ngọc cầm lấy quần áo, may mắn thay là không thấy cái nhìn bây giờ của Giản Tùy Anh.
Lý Ngọc và Giản Tùy Lâm đi xuống từ hai cầu thang khác nhau, cùng lúc đi đến phóng khách.
Giản Tùy Anh quơ quơ chìa khóa ga-ra, “Đi thôi.”
Vừa đến ga-ra, ánh nhìn của Lý Ngọc đã thay đổi, Giản Tùy Anh mừng thầm trong lòng.
Đã là đàn ông không ai không thích xe. Hồi Giản Tùy Anh bằng tuổi Lý Ngọc, chưa đủ tuổi để thi bằng lái, chỉ có thể lén lút dùng xe cha hắn đi ra ngoài cho đã ghiền. Nhà Lý Ngọc đều là quan chức, cho dù có bằng lái cũng không thể đường hoàng lái xe ra ngoài, hắn khá là hiểu được tâm trạng của Lý Ngọc khi vào ga-ra mà đều là xe xịn.
Ga-ra này do hắn đặc biệt gây dựng. Xe của hắn lẫn ba hắn cộng lại có 27 chiếc, điều kiện nơi ở hiện tại của hắn không tốt như vậy, nên hắn chủ yếu là thu gom xe để trong nhà. Cuối cùng thì xem như hắn cũng tìm thấy chuyện khiến Lý Ngọc có hứng thú.
Lý Ngọc nhìn đi nhìn lại nhưng không tỏ vẻ gì. Con của chú Lý chắc hẳn đã trải qua không ít chuyện, sự chững chạc này làm Giản Tùy Anh càng thêm thích.
Giản Tùy Anh vỗ vỗ Lý Ngọc: “Thích chiếc nào?”
Lý Ngọc sửng sốt: “Sao ạ?”
“Em thích chiếc nào, hôm nay anh sẽ lái chiếc ấy, cứ chọn đi.”
Lý Ngọc khẽ kéo khóe miệng: “Anh Giản thấy tiện thì đi.”
“Đừng lấp lửng vậy, anh nói em chọn thì chọn đi. Mấy chiếc này đã lâu anh không đụng tới, để vậy cũng không tốt, vừa vặn hôm nay chọn một chiếc cho nó hoạt động luôn, nói đi, thích cái nào.” Nói xong bèn khoát tay lên vai Lý Ngọc một cách tự nhiên.
Người Lý Ngọc cứng đờ, cắn môi, nhắm chặt mắt.
Lý Ngọc chỉ vào chiếc Maserati gần cửa ga-ra nhất.
“Được rồi. Lái nó.”
Giản Tùy Anh chở hai đứa, tâm trạng phơi phới lái xe ra ngoài.
Trong ấn tượng của mình, hắn đã đến trường của Giản Tùy Lâm một lần, là do cha mẹ buộc hắn đi họp phụ huynh thay cho họ. Hắn nhớ rõ ngày đó Giản Tùy Lâm rất vui, bảo ở trường có rất nhiều bạn nữ hâm mộ vì hắn có một người anh đẹp trai như vậy.
Giản Tùy Anh nghe xong cũng chẳng để ý chuyện này, vì thứ nhất, hắn đẹp trai thế nào không phải hắn không biết, thứ hai, hắn không có hứng thú với con gái.
Bởi vì lần đó là họp phụ huynh vào buổi tối nên học sinh cũng không nhiều, mà lần này là ban ngày, còn là giờ đi học, nơi cổng trường đã thấy một đống học sinh. Giản Tùy Anh nhìn xung quanh thấy thi thoảng cũng có vài thiếu niên anh tuấn, môi hồng răng trắng, còn nhìn về phía xe hắn liên tục, hắn bỗng cảm thấy trường học cũng là một nơi tốt.
Giản Tùy Anh là một tên gay thích phô trương. Hắn đưa hai người đến cổng sau, bản thân cũng mở cửa xuống xe, nghe từng đợt thét chói tai xung quanh, nhất thời càng mở cờ trong bụng.
Nhưng sắc mặt Lý Ngọc không được tốt, qua loa nói câu “Tạm biệt” với Giản Tùy Anh rồi kéo Giản Tùy Lâm chìm vào đám đông.
Giản Tùy Anh nhìn bóng dáng Lý Ngọc, liếm môi một cái, trong mắt là cảnh xuân vô tận.
Tác giả có lời muốn nói: Lão Thiên lần này thú tính quá đáng. Không gợi ý CP, đoán sai không chịu trách nhiệm.