Nhớ đến lời nữ nhân đã nói trước đó, Tiêu Chiến bỗng dưng phát ngốc. Là bởi vì sẽ không có người nguyện ý kết hôn cùng cậu, cho nên mới phải xin hệ thống phân phối sao?
Nhưng hiện tại cậu còn nhỏ như vậy, hơn nữa còn là nam…
Không, không đúng!
Tầm mắt Tiêu Chiến rơi xuống, góc trên bên phải có một hàng chữ: Bộ phận hỗ trợ và bảo vệ quyền lợi của Omega.
Cậu đối từ Omega này cũng không xa lạ, chính mình mấy hôm trước mới xem xong một quyển tiểu thuyết thuộc thể loại này.
Bởi vì tác giả viết ra thế giới giả tưởng ngoài phân chia nam nữ còn phân chia những loại giới tính khác là Omega, Alpha và Beta. Sau đó tác giả lại viết nam thần của cậu chết, cậu còn cào phím gửi cho tác giả một loạt icon dao đẫm máu.
Đơn giản mà nói, vô luận nam hay nữ, Alpha là tổng công, tỷ lệ thụ thai gần như bằng 0; Beta có thể vừa công vừa thụ, nhưng tỷ lệ thụ thai không cao; Omega thuần thụ, tỷ lại thụ thai cao nhất.
Beta có nhân số nhiều nhất, Alpha cùng Omega rất thưa thớt, nhưng Alpha so với Omega vẫn nhiều hơn một chút, trong ba loại thì Alpha là mạnh mẽ nhất, Omega yếu ớt nhất.
Mặt Tiêu Chiến đầy hắc tuyến, thế giới ABO gì đó không phải là tưởng tượng sao?
Cư nhiên lại biến thành thật sự!
Mà cậu hiện tại là một Omega?
Có kỳ động dục, trong lúc đó sẽ không thể phản kháng lại Alpha, thậm chí còn thực cơ khát?
Không chút do dự, Tiêu Chiến trực tiếp xé tờ giấy kia, cậu tuyệt đối sẽ không xin hệ thống phân phối một Alpha cho mình đâu.
Quả thực cậu là gay, nhưng không phải chỉ cần là nam nhân thì liền thích.
Đem giấy vụn ném vào thùng rác, Tiêu Chiến tự hỏi một lát, cẩn thận tìm kiếm trong phòng qua một lần, đem đồ vật hữu dụng đặt ở trên bàn.
May mắn chính là cậu tìm được một cái rất giống ‘ đồng hồ ‘, thứ mình đã từng nhìn thấy nam nhân vô tình gặp được ở hành lang bệnh viện sử dụng.
Cậu cẩn thận đọc hướng dẫn sử dụng ‘ đồng hồ’.
‘ Đồng hồ ‘ chính xác là vòng tay cá nhân, có công năng giống như di động và máy tính, còn có thể phát ra màn hình thực tế ảo, công nghệ phi thường cao.
Có hướng dẫn sử dụng rõ ràng sáng tỏ, Tiêu Chiến rất nhanh liền dùng vòng tay, cậu mở ra thông tin cá nhân, biết được tình huống kết giao của nguyên chủ lúc trước.
Danh bạ liếc mắt một cái liền hết chỉ tổng cộng có năm người liên hệ là Thầy, Cha, Dì Hàm cùng Nhị đệ và Tam đệ.
Ít ỏi đến đáng thương!
Tầm mắt Tiêu Chiến dừng lại một cái, nhấp vào nhật ký của nguyên chủ, do dự một chút mới dùng vân tay mở ra.
Tốn thời gian rất lâu mới xem xong quá khứ của nguyên chủ, sau đó tâm tình của cậu có chút khó chịu, màn hình thực tế ảo dừng lại ở trang cuối cùng là ngày 05 tháng 10.
“Hôm nay tôi tròn 18 tuổi, đã thành niên, muốn dũng cảm hơn! Hy vọng có thể thi đậu đại học, xử lý tốt cửa hàng của mẹ.
Ngày mai trường sẽ thông báo điểm thi, nhất định phải dũng cảm xem!”
Tiêu Chiến khẽ thở dài, ấn thoát ra khỏi nhật ký của nguyên chủ.
Ở trong ngăn kéo cậu tìm được ba phong thư cùng một tấm card màu bạch. Tất cả đều viết lời chúc mừng hoặc tỏ tình, ba phong thư đều bị gạch nhiều nét ngoằn ngèo, hiển nhiên là viết xong rồi lại cảm thấy không đúng mà bỏ đi.
Có một phong thư phía dưới xuất hiện nhiều nếp nhăn thực rõ ràng, như là bị thấm ướt rồi khô lại.
Cuối cùng cậu cầm tấm card lên xem, mặt sau có chữ viết hỗn loạn.
“Tôi là người nhát gan, tôi vô dụng, sẽ không có ai yêu thích, tôi không đậu đại học, không có biện pháp quản lý tốt cửa hàng của mẹ.
Xin lỗi mẹ, thực xin lỗi……”
Lại một lần nữa thở hắt ra, Tiêu Chiến quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ, hoàng hôn nhuộm màu trần bì lên những cụm mây, ánh nắng chiếu vào trong cửa sổ, thật xinh đẹp.
Cậu đặt tấm card vào ngăn kéo, đem ngăn kéo khoá lại. Sau đó tiếp tục xem mấy thứ bên trong vòng tay, muốn biết thêm nhiều thông tin hơn.
Màn hình thực tế ảo hoạt động, tầm mắt của Tiêu Chiến dừng lại ở một cái folder được đặt tên mã hoá là ‘ Mẹ ‘.
Bên trong có chứa hai phần văn kiện ‘ Lễ vật của mẹ ‘ cùng ‘ Cửa hàng của mẹ ‘.
Phần văn kiện ‘Lễ vật của mẹ’ tổng cộng có mười sáu cái video chúc mừng sinh nhật từ ba tuổi đến mười tám tuổi.
Vdieo cuối cùng được gửi đến lúc 0 giờ ngày 05 tháng 10.
Chậm chạp click mở video, màn hình thực tế ảo xuất hiện một nữ nhân tóc ngắn mặt mày ôn nhu nhưng sắc mặt tái nhợt, thoạt nhìn trạng thái thân thể không tốt lắm.
Bà ngồi trên ghế mây trong một hoa viên, đối diện với màn ảnh cười nói: ” A Chiến, sinh thần vui vẻ, mẹ xin lỗi vì không thể ở bên cạnh con”.
Trong mắt nữ nhân chảy ra nước mắt: “Hài tử đáng thương của mẹ, cha đối với con không tốt có phải không? Thực xin lỗi, một đứa nhỏ muốn trưởng thành thực tốt cần có tin tức tố của người cha trấn an, mẹ không thể đem con cùng rời đi.”
Nói đoạn, bà lau khô nước mắt, miễn cưỡng cười rộ lên: “Chúc mừng con thành niên, từ hôn nay cửa hàng liền chính thức giao cho con, muốn sắp xếp như thế nào là tuỳ con”.
“Lại nói tiếp, việc này con nhất định phải nghiêm túc nhớ kỹ, mấy năm nay mẹ vẫn luôn tìm kiếm phương pháp trị liệu tin tức tố biến dị của con, đã có manh mối, chỉ tiếc thời gian của mẹ còn không nhiều lắm.”
“Con liên hệ với Naru thúc trong cửa hàng, thúc ấy sẽ mang con đi công ty bảo hiểm Đế Quốc, mẹ gởi ở đó ba cây linh thực cấp A, chỉ có con tự mình đi mới có thể đem chúng nó lấy ra, tin tức tố biến dị của con cùng số linh thực này có quan hệ.”
Nói xong mặt mày bà trở nên ưu sầu: “Mẹ thật sự thực xin lỗi, đều là bởi vì mẹ sơ sẩy làm con chịu khổ.”
Ánh mắt bà thật sâu mà nhìn màn hình: “Về sau không nhất định phải yêu, cũng không cần kết hôn. Mẹ chúc con hạnh phúc, sinh thần vui vẻ, A Chiến.”
Sửng sốt nửa ngày, Tiêu Chiến mới rốt cuộc lấy lại tinh thần.
Nữ nhân này cùng mẹ cậu giống nhau như đúc, cậu thật sự hoài nghi, đây chính là một thế giới khác của chính mình.
Một lúc lâu sau cảm xúc phập phồng mới bình tĩnh trở lại, cậu duỗi tay chạm chạm sau cổ, thần sắc khẽ buông lỏng.
Có hy vọng trị liệu là tốt rồi, cậu thật sự không hy vọng cả đời thúi thúi.
Chỉ là không biết ‘ linh thực ‘ là cái gì?
Nhớ lại nguyên chủ ở nhật ký cũng ghi qua, muốn thi đậu vào hệ linh thực.
Hết chap 2