Tiếng gầm như sấm vang lên chấn động khiến hai tai Phương Linh tê rần. Cô hoảng hốt quay đầu lại nhìn thấy quái thú cách cô không đến hai mét. Mặt rùa của nó đang nhìn cô đầy khinh miệt, như đang cười nhạo cô hết đường chạy trốn. Mồ hôi lạnh trên trán Phương Linh không ngừng toát ra, hai chân mềm nhũn không chịu khống chế mà ngã quỵ xuống. Một sự khủng hoảng và tuyệt vọng lan tỏa khắp người cô. Cô ý thức được khả năng cô sẽ chết. Có lẽ ngày này sang năm sẽ là ngày giỗ của cô. Hai hàng nước mắt lặng lẽ lăn trên má cô hòa cùng mồ hôi tạo thành một giọt nước lớn rơi xuống đất. Lúc đầu chỉ là lặng lẽ khóc nhưng sau lại nức nở lên. Ở tận cùng tuyệt vọng cô lại có chút hâm mộ bạn cô, nếu cô cũng ngất xỉu như Hải Yến thì tốt rồi. Ít ra không phải đối mặt với quái thú đáng sợ thế này.
Chiêm ngưỡng đủ vẻ mặt tuyệt vọng của Phương Linh quái thú hừ một tiếng nói: “Khóc đủ chưa? Đủ rồi thì chuẩn bị đón lôi kiếp đi.”. Ngôn Tình Hài
Đang khóc hăng say Phương Linh mắc kẹt lại. Đều phải chết người cô chẳng còn sợ gì mà hỏi lại: “Lôi kiếp gì?”
Quái thú không trả lời cô mà nhìn bầu trời khinh thường nói: “Nó tới rồi.”
Cái gì tới rồi? Phương Linh cũng ngẩng đầu nhìn trời, sau đó cô khiếp sợ đến nói không lên lời. Không biết từ lúc nào mây đen ùn ùn kéo đến che kín khoảng trời nơi cô và quái thú đứng. Từ trong đám mây đen kia cô có thể cảm thấy được nó đang ấp ủ thứ gì cực kỳ nguy hiểm. Chưa kịp quan sát kỹ hơn người cô bỗng bay lên. Định thần lại cô đã đứng ở trên đầu quái thú. Chênh lệch độ cao làm cô có chút không khỏe. Sợ ngã cô vội ôm lấy sừng quái thú. Quái thú cũng không để ý đến động tác nhỏ này của cô, hai mắt nó đang gắt gao nhìn về phía đám mây đen kia. Đột nhiên quái thú bay lên nhằm thẳng về phía đám mây đen kia bay đi. Khoảng cách càng ngày càng gần cuối cùng Phương Linh cũng biết đám mây vừa rồi ấp ủ cái gì. Đó là sấm sét. Những tia sét đang tụ lại với nhau thành một cột sét lớn. Mà quái thú cũng dừng lại giữa không trung, đầu rùa ngạo nghễ ngẩng cao khiêu khích: “Đến đây đi.”
Đáp lại nó là một trận thiên uy giáng xuống. Phương Linh đứng mũi chịu sào mà hứng chịu thiên uy này. Cô chỉ cảm thấy có thứ gì vô hình ép tới cô đứng không vững mà nằm bò trên đầu quái thú. Càng đáng sợ hơn là lực ép càng ngày càng lớn, cô bị ép đến không thở nổi. Cảm thấy xương cốt mình bị vỡ vụn ra đến nơi thì thấy quanh mình có một màn hào quang bao phủ. Màn hào quang xuất hiện lực ép giảm xuống rất nhiều Phương Linh nhân cơ hội thở hổn hển một hơi. Bên tai lại nghe quái thú châm chọc nói: “Thật vô dụng.”
Suýt mất mạng Phương Linh đang thầm chửi má nó đâu. Nghe câu này càng điên tiết. Cô gào lên: “Đồ thú điên. Muốn chết tự mình tìm đường chết đi.”
Lời này của cô bị chôn vùi trong tiếng sấm vang trời. Một cột sét to như thùng nước từ trên trời giáng xuống đánh thẳng về phía cô. Đây là hình ảnh cuối cùng mà cô nhìn thấy trước khi ngất xỉu đi.