Hai người phụ nữ duy nhất có thể gần gũi với anh là cô em gái Ellenia van Omerta và cô bạn thanh mai trúc mã Flaya van Brianna. Nếu tôi nhớ không lầm, tính cách cứng đầu và khó hiểu của anh ấy dường như bị ảnh hưởng bởi cái chết của Công tước phu nhân.
Mẹ của anh ấy là một cô công chúa trẻ đã rơi vào lưới tình với Công tước. Nhưng sau khi trở thành Công tước phu nhân Omerta và hạ sinh hai anh em, bà đã kết thúc cuộc đời mình khi các con còn quá nhỏ. Cái chết của bà ấy đã tác động đến cả Izek và Ellenia một cách vô cùng sâu sắc.
Mọi người tin rằng khi một linh hồn lựa chọn tự tử thì vĩnh viễn sẽ chẳng thể luân hồi. Bởi thế, cái chết của Công tước phu nhân đã trở thành một chủ đề cấm kỵ không được phép bàn tán.
Tôi đã đọc cuốn tiểu thuyết này rất lâu về trước rồi, vậy nên những ký ức của tôi về nhiều chi tiết đã trở nên mơ hồ. Giá như mà tôi có thể nhớ được nhiều hơn.
Lý do Izek chấp nhận hôn sự với Rudbeckia chẳng phải do sự ép buộc của cha mình, mà là vì nếu anh không chấp thuận, Ellenia sẽ được gả cho con trai thứ của Giáo Hoàng – Enzo.
Vantican đang phải vật lộn để chống lại những kẻ man rợ ở biên giới phía Bắc của họ. Không những phải dẹp loạn ngoại xâm, trong nội bộ cũng xảy ra những xung đột , khó khăn. Do đó, họ đang rất cần viện binh.
Mục đích chính của cuộc hôn nhân chính trị này là Vantican sẽ nhận được sự viện trợ của các hiệp sĩ Britannia ưu tú.
Sau khi thông báo về hôn sự vào bữa tối, Cha đã nhanh chóng chuẩn bị đám cưới. Người đã gửi đến Britannia một lượng hồi môn khổng lồ và những món quà cầu kỳ. Ngay sau khi hôn lễ giữa tôi và người đại diện từ Britannia kết thúc, ngay lập tức, Cha đã sắp xếp để tôi có thể đến Britannia sớm nhất có thể.
***
Sống trong cơ thể này 3 năm, tôi cứ nghĩ rằng mình đã quen thuộc với gương mặt này, nhưng sự thật mỗi lần nhìn vào trong gương, tôi vẫn giật mình khi thấy hình ảnh phản chiếu lại là một người phụ nữ xa lạ.
Mái tóc xoăn lọn vàng óng ả của cô ấy như được dệt bởi những sợi nắng ấm của mùa xuân, làm nổi bật đôi mắt xanh trong veo như làn nước mát lạnh. Đôi má lúc nào cũng ửng hồng, tươi trẻ và bờ môi dịu dàng phơn phớt như cánh hoa anh đào mềm mại không hề giống với khuôn mặt trước kia của tôi. Điểm chung duy nhất giữa hai cơ thể xa lạ này là mái tóc dài và dáng người nhỏ nhắn.
Khi còn nhỏ, tôi luôn ghét rằng mình là cá thể “lạc loài” khi đứng giữa những đứa trẻ xung quanh. Nhưng thật kì lạ, giờ đây tôi lại nhớ tới sự khác biệt của bản thân.
“Ái nữ xinh đẹp của ta”, Cha bước đến với nụ cười ấm áp, kéo tôi vào trong lòng.
Theo quy chuẩn của thế giới này, tôi không còn là một đứa trẻ nữa. Giờ đây tôi đã tròn 18 tuổi, đủ điều kiện để được coi là một người trưởng thành, nhưng không hiểu sao, những người trong gia đình này vẫn luôn luôn coi tôi là một đứa trẻ, giống như việc Cesare luôn đặt tôi trên đùi và âu yếm tôi như một con thú cưng vậy.
“Con sẽ trở thành một nàng dâu tuyệt vời, con yêu của ta. Cả phương Bắc sẽ yêu quý con.”
“Cha…”
“Ôi, đừng bi luỵ đến rơi lệ như vậy, con yêu. Đây đâu phải là cuộc chia tay vĩnh hằng?”
Làm ơn đấy, nếu Chúa trên cao hiểu thấu lòng con thì con mong đây sẽ là lần cuối cùng con phải gặp người cha này. Tất nhiên, tôi vẫn phải giả vờ sụt sùi cảm động, dù gì thì đây cũng là bổn phận trong vai diễn đứa con gái ngoan ngoãn và hiếu thảo này.
Cha cười khẽ khi nhìn thấy khuôn mặt thanh tú đang được bao phù toàn nước mắt của tôi.
“Con sẽ nhớ mọi người nhiều lắm.”
“Chúng ta cũng vậy, con yêu à. Thật tiếc vì anh trai con không thể đưa con về nhà chồng.”
Thật là may mắn vì điều đó đã xảy ra. Thật đáng sợ khi phải chịu đựng những ánh mắt dò xét như những con kền kền của những người phương Bắc đang đứng phía xa xa kia. Cha không mảy may quan tâm tới những tin đồn về hai anh em tôi sao?
“Trời ơi! Con chẳng thể chịu đựng được cái tình huống chết tiệt này mà! Chỉ mình con cảm thấy đau lòng thôi sao? Đau lòng quá đi mất!”
“Enzo.”
“Ôi trời ơi… Lại đây cái đồ ngốc này!”
Enzo, người đang tỏ vẻ hờn dỗi và dậm chân liên tục xuống đất khiến bụi bay lên không trung, bỗng dang rộng cánh tay ôm lấy tôi. Mặc dù anh ta bốc đồng và thường xuyên bày những trò nghịch ngợm oái oăm, nhưng kì thực tôi chưa bao giờ cảm thấy khó chịu khi ở cạnh anh ấy. Anh ấy chính là người bình thường nhất trong cái gia đình này.
“Em sẽ nhớ anh lắm đấy.”
“Tôi sẽ không thèm nhớ em đâu, cái đồ đại ngốc này!”
Miệng vẫn buông ra những lời lẽ khó nghe, nhưng vòng tay của Enzo lại ngày một siết chặt hơn khiến tôi không thể thở nổi.
Khi tôi đang chật vật lấy lại hơi thở trong hai cánh tay của Enzo, Cesare, người từ đầu đến giờ luôn đứng từ xa quan sát, tiến lại gần và tách chúng tôi ra.
” Đừng quá khích như thế, Enzo. Em ấy sẽ chết ngạt mất.”
Sáu tháng.
Sẽ chẳng thể dự đoán tương lại sẽ như nào, nhưng chắc chắn rằng, ngày mà Cesare khuỵu xuống, tôi sẽ chẳng rơi nổi một giọt nước mắt nào đâu.
Ngay cả khi toàn bộ gia tộc Borgia lụi tàn, tôi cũng sẽ chẳng động lòng chút nào.
“Ruby.”
Mu bàn tay lạnh lẽo của Cesare chạm vào gò má đẫm lệ của tôi, khiến tôi rùng mình. Đôi mắt của anh ta nhìn chòng chọc như muốn xuyên thủng tất cả, tựa như hai con rắn độc đang dần siết lấy cần cổ mỏng manh của tôi.
Những con rắn tưởng tượng đó luôn làm tôi kinh hãi đến mức phải phục tùng Cesare, y hệt như người anh cả kiếp trước của tôi.
“Cesare, anh nhất định phải đến thăm em đấy nhé?”
“Đương nhiên là vậy, anh hứa. Và em hãy chắc chắn rằng em sẽ cư xử thật tốt cho tới lúc đấy, biết chưa?”
Bản năng sinh tồn của loài người đôi khi thật nực cười làm sao… Trong đầu tôi bỗng loé lên suy nghĩ như vậy.
Dù đã tái sinh trong một cuộc sống khắc nghiệt hơn cả kiếp trước của mình, tôi vẫn luôn phải dốc sức để tồn tại lâu nhất có thể. Thật hài hước mà, phải không?
***
Trái lại với những gì người miền Nam nghĩ, phương Bắc thật sự chỉ có mưa và tuyết mà thôi.
Khi mùa hè ghé thăm, mặt trời sẽ gieo những hạt nắng rực rở và ấm áp xuống vạn vật. Thời tiết sẽ không quá nóng và ẩm như ở phương Nam. Nhưng vấn đề là, đây là những tháng duy nhất bạn có thể thấy được mặt trời.
Cứ sau ba năm, biên giới lại được mở cửa. Các chiến binh từ rất nhiều nơi đã quy tụ tại vương quốc để tham gia vào một giải đấu quy mô lớn.
Một ngày cuối tuần mùa hạ trong xanh và tràn ngập nắng vàng, từng tốp trẻ em tụ tập ríu rít, chen chúc nhau để chiêm ngưỡng những người đàn ông dính đầy bụi bặm đang tập luyện với nhau.
Ngài Ivan trừng mắt nhìn những quý tộc đồng trang lứa, ném cho họ cái nhìn thương hại xen lẫn khinh thường. Anh đi về phía đội trưởng của những người đã nằm gục xuống vì kiệt sức.
“Ta có thể nói chuyện với ngài một lát không?”
Người đàn ông được ngỏ lời buông thanh kiếm trong tay xuống đất. cúi đầu cởi bỏ mũ sắt.
Ẩn sau mũ kị sĩ là một gương mặt thanh thoát tựa thiên thần với xương quai hàm sắc sảo và cặp lông mi dài quyến rũ, trái ngược hẳn với con ngươi đỏ rực như máu như muốn đốt cháy người đứng đối diện. Từng giọt mồ hôi long lanh lấm tấm lăn chậm trên khuôn mặt điển trai ấy. Bộ giáp den tuyền dính đầy bụi bao phủ lấy thân hình 2 mét sừng sững. Trông anh ma mị như một con quỷ vừa được triệu hồi từ địa ngục vậy.