– Con gái, con thích căn phòng này không?
Ông Bạch ở đầu dây bên kia nói.
Cô trả lời:
– Ba con rất thích. Thế con làm việc gì ạ ?
Ông Bạch nói:
– Con thích là ba vui rồi. Tí có trợ lý Nam đến hỗ trợ con.
– Vâng ba
Cô trả lời.
“Cộc….cộc…cộc” Tiếng gõ cửa bên ngoài. Cô nói:
– Mời vào.
Trợ lý Nam bước vào trên tay là những tài liệu dày cộp cao gần đến mặt anh, anh nói:
– Thưa phó giám đốc, đây là những tài liệu mà chủ tịch bảo người phải đọc và nghiên cứu hết trong 1 ngày ạ.
Cô nhìn đống giấy đó mà phát hoảng, vẫn tỏ ra bình thản nói:
– Còn gì không?
Trợ lý Nam nói:
– Chủ tịch bảo tôi dẫn phó giám đốc đi tìm hiểu tất cả các bộ phận, công việc, trưởng phòng của cả công ty. Phó giám đốc phải nhớ hết tất cả và phải nhớ mặt của từng nhân viên.
Cô run tay nói:
– Cậu..cậu đi ra ngoài đi.
Trợ lý Nam chào cô rồi ra ngoài đóng cửa. Anh ta vừa đi cô phát khùng lên kêu:
– Á, trời ơi sao nhiều vậy, 1 ngày duy nhất 1 ngày sao con đọc hết được hả ba. Ba ơi…..
Ông Bạch ngồi làm việc cảm thấy ngứa tai ông nói thầm:
– Không biết ai nói xấu mình thế nhở, ngứa tai quá.
Một lúc sau cô giữ được bình tĩnh, bắt đầu mở từng trang một đọc với thách thức: “Con sẽ đọc hết chỗ này chỉ trong một buổi chiều mà thôi. Bố sẽ phải ngạc nhiên đó!!”
Cô đọc kỹ từng trang một, đọc và nghiên cứu cả trưa. Có gì không hiểu cô nhờ trợ lý Nam giải đáp. Công suất làm việc của cô rất nhanh, hiệu quả.
Thời gian trôi nhanh chóng, cuối cùng thì cô cũng đọc xong, nhìn ra ngoài giờ cũng đã 6h chiều trời vẫn còn chưa tối hẳn. Cô mỉm cười vươn vai nói:
Cuối cùng cũng xong… A mỏi hết cả lưng.
Rồi cô thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đi về. Cô ghé qua phòng làm việc của ông thấy vẫn còn sáng đèn. Cô mở cửa bước vào. Ông Bạch nhìn thế nói:
– Con gái đọc xong chưa con, hay định xin ta đầu hàng à?
Cô ngồi trên ghế sô pha uống trà, bình thản nói:
– Con Bạch Tiểu Nhi Nhi, con gái chủ tịch Bạch Thị đã nghiên cứu hết rồi. Không sót một trang, thiếu một chữ.
Nói rồi cô đứng dậy lấy tài liệu cô đã viết tóm tắt đưa cho ông. Ông Bạch xem thật kỹ, sau đó ông nói:
– Không hổ danh là con gái của ta. Con làm tốt lắm, cứ tiếp tục cố gắng phát huy nhé. Ngày mai đi một lượt các bộ phận của công ty, các đối tác, đối thủ của chúng ta nghe chưa con.
– Vâng ba, nếu không có việc gì con về trước đây. Ba làm xong về sớm nhé.
Cô gật đầu nói.
Ông trả lời:
Được rồi, về đi.
Cô xuống dưới sảnh công ty, gọi người đến đón. Về đến nhà, cô tắm gội, xuống ăn tối. Sau đó nằm nhắn tin, chơi game giải trí. Đọc báo thấy có một bài ghi: “Giám đốc tập đoàn Lăng Thị – Lăng Triệt còn trẻ nhưng đã đưa tập đoàn lên tầm cao mới.”
Cô tò mò bấm vào đọc bài báo. Những bài báo này không kể quá chi tiết, tất cả thông tin đều bí mật giấu kín. Ảnh chụp đăng lên cũng chỉ là chụp lén, ảnh mờ. Nhưng ở góc này cũng nhìn qua được, anh ta có dung mạo rất tuấn tú, đẹp trai. Họ chưa từng thấy anh ta xuất hiện trên báo đài, truyền thông. Cô ngẫm nghĩ nói:
“Đúng là thần bí thật. Công nhận người nổi tiếng khổ thật. Sống cũng bị chụp hình lén.”