Sau khi hắn rời đi, Phệ Hồn Vương mới xuất hiện trong đại điện, ông ta liếc nhìn Thị Huyết Diêm La với ánh mắt đầy hứng thú sau đó lại nhàn nhã ngồi vào vị trí vương toạ điện chủ của Thị Huyết Diêm La.
“Ông có thấy gì đó lạ không?”, Thị Huyết Diêm La nói rồi cũng liếc nhìn Phệ Hồn Vương.
…….
“Rất rõ ràng, có một bàn tay đang thao túng Bắc Sở”, Phệ Hồn Vương đáp một câu tuỳ hứng.
……..
“Cái gì? Không có?”, trên đỉnh núi của rặng núi Hoàng Tuyền, nghe lời bẩm báo của do thám, Huyết Khung đứng bật dậy khỏi vương toạ.
“Thuộc hạ đã tìm khắp nơi rồi nhưng thực…thực sự là không có tung tích của Hạo Thiên thế gia”.
“Lẽ nào phán đoán của chúng ta là sai?”, một thống lĩnh vô thức hỏi, “hay là trước khi chúng ta tới Hoàng Tuyền thì bọn chúng đã vào thế giới người phàm rồi?”
“Không thể nào”, lập tức có một thống lĩnh bác bỏ, “bọn chúng chỉ dựa vào phi hành, vả lại không dám phô trương, lại liên tục phải né tránh nơi tập trung đông tu sĩ, trong vòng ba ngày chắc chắn không thể ra khỏi thế giới tu sĩ”.
“Vậy có lẽ nào chúng dựa vào Truyền Tống Trận?”
“Lại càng không thể”, có thống lĩnh lên tiếng, “Truyền Tống Trận hướng về Nam Sở đều dưới sự kiểm soát của Thần Ảnh, Hạo Thiên thế gia đông người như vậy sao có thể không lộ thông tin được?”
“Vậy thì thật kì lạ”.
“Truyền lệnh cho Thần Ảnh, điều tra rõ việc này cho ta”, Huyết Khung lập tức hắng giọng, sắc mặt tôi độc tới mức khiến người ta phải sợ hãi.
“Không phải điều tra nữa”, giọng nói u tịch vang lên, Phong Ảnh giống như ma quỷ xuất hiện trên đỉnh núi, sắc mặt không mang theo bất cứ biểu cảm nào, “hiện giờ bọn chúng đang ở cổ thành Chân Long”.
“Cổ thành Chân Long?”