Thấy Nhiếp Vân tiến vào gian phòng, lão giả bên trái cười nhạt một tiếng.
– Ta nhìn xem… Ân? Tiểu tử này như thế nào chỉ là Tru Thiên cảnh sơ kỳ? Loại thực lực này, hỗn loạn vào để làm gì?
Lão giả bên phải tinh thần lan tràn, như gió đảo qua toàn bộ khu Địa phẩm, đột nhiên sững sờ, nhíu mày.
Có thể tới tham gia khảo hạch, thấp nhất là Thiết Giáp vệ, cũng là Tru Thiên cảnh đỉnh phong, lĩnh ngộ 500 Đại Đạo. Như thế nào toát ra Tru Thiên cảnh sơ kỳ?
– Có thể là ẩn dấu thực lực đi à nha!
Lão giả bên trái cũng nhướng mày, rất hiển nhiên, thời điểm đối phương phát hiện vấn đề, hắn cũng phát hiện.
– Ẩn dấu thực lực? Dạng pháp quyết gì ẩn dấu thực lực có thể dấu diếm được ta và ngươi?
Lão giả bên phải hừ một tiếng, nhìn thoáng qua hình ảnh thủy tinh:
– Được rồi, tự gây nghiệt không thể sống, chết thì chết a!
– Loại người này có thể có được phù lục danh ngạch, đã xem như vạn hạnh rồi. Rõ ràng còn dám đến khu Địa phẩm, quả thực… À?
Lão giả bên trái gật gật đầu, cực kỳ nhận thức đối phương nói, đang cảm khái, đột nhiên thét lên một tiếng, ngữ khí thất thố.
– Làm sao vậy?
Lão giả bên phải nhướng mày.
Hắn và người này nhận thức không dưới mấy ngàn năm, đối phương gần đây làm việc trầm ổn, rất ít bối rối, sao đột nhiên thất thố như thế?
– Ngươi xem!
Chính đang kỳ quái, chợt nghe lão giả bên trái chỉ thủy tinh trước mặt. Lão giả bên phải nghi hoặc nhìn thoáng qua, cũng sửng sờ.
Chỉ thấy trong phòng thủy tinh chiếu rọi, đã không có nửa cái bóng người, Khôi Lỗi thì đang nằm ở trên mặt đất, nửa chết nửa sống, rất hiển nhiên bị trọng kích, đã mất đi tác dụng.
– Chuyện gì xảy ra? Chẳng lẽ là tiểu tử vừa rồi kia đánh?
Lão giả bên phải tìm một vòng không tìm được Nhiếp Vân, kỳ quái.
– Điều tra hình ảnh không phải được sao…
Lão giả bên trái tựa hồ còn trong lúc khiếp sợ.
Nghe nói như thế, ngón tay của lão giả bên phải điểm một cái, hình ảnh vừa rồi thu liền xuất hiện lần nữa ở trong thủy tinh cầu, chỉ thấy tiểu tử Tru Thiên cảnh sơ kỳ kia, trường kiếm duỗi ra, nhẹ nhàng vẽ một cái.
Một đạo huyền ảo để cho người khó có thể lĩnh ngộ hiện lên, lập tức… Khôi Lỗi ngã xuống đất!
– Cái này… Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?
Đừng nói Khôi Lỗi không hiểu, ngay cả hai người bọn họ là cường giả vượt qua 2000 Đại Đạo cũng không hiểu ra sao.
Thiếu niên này đến cùng thi triển thủ đoạn gì?
Đây rốt cuộc là kiếm thuật gì? Có thể làm cho bọn hắn ngay cả xem cũng không hiểu?
– Mau nhìn xem, hắn có tiếp tục khiêu chiến hay không…
Hai người nhìn nhau một hồi, liên tục nhìn hình ảnh trong thủy tinh ba lượt, kết quả đều không nhìn ra cái gì, lão giả bên trái đột nhiên nhớ tới gì đó, một tiếng la lên.
– Không sai!
Hắn vừa nói, một người khác cũng hiểu được.
Hiện tại khu Địa phẩm đã ở đầy người rồi, muốn vào ở, khẳng định phải tiến hành khiêu chiến, vừa rồi dùng chiêu số nhìn không ra, lại nhìn một hồi, hẳn có thể nhìn ra cái gì.
Nghĩ như vậy, bàn tay của lão giả bên phải trảo một cái, nhẹ nhàng khẽ động.
Ông!
Hình ảnh trong thủy tinh cầu lập tức thay đổi, biến thành một luận võ tràng.
Cái luận võ tràng này cực kỳ rộng lớn, phía trên quả nhiên đứng hai người, một người trong đó, chính là thiếu niên vừa vặn chứng kiến.
Mà đối diện hắn, là một trung niên nhân cao gầy, hai mắt đen nhánh, trên mặt có vẻ ác lạnh.
– Trực tiếp khiêu chiến Bối Húc ở phòng số 91 gian? Lá gan thật là lớn, Bối Húc lĩnh ngộ 1350 Đại Đạo, một đôi thiết quyền cương mãnh vô song, nhất là lực lượng, cuồng bạo đến cực điểm, người khiêu chiến trước kia đều bị hắn một quyền đang sống đánh chết!
– Đúng vậy a, nghe nói Bối Húc này được Nhiễm Minh trưởng lão cực kỳ coi trọng, đừng nói hắn, cho dù ta cũng cảm giác là một thiên tài!