“Sư…Sư điệt không dám”.
“Không dám thì làm theo đi”, giọng Diệp Thành tràn đầy uy nghiêm không thể cãi lại: “Ai là địch, ai là bạn cũng không phân biệt được, sớm muộn gì Thị Huyết Điện cũng sẽ bại trong tay các ngươi”.
“Sư… Sư điệt đã hiểu”, Thương Mộ lau mồ hôi lạnh rồi lại nhìn Diệp Thành: “Vậy chuyện này có cần bẩm báo cho điện chủ không ạ?”
Nhưng nói xong lời này ông ta lập tức hối hận, Diêm tôn đích thân đến phân các vậy chắc chắn là mang theo mệnh lệnh của điện chủ, lời này của ông ta rõ ràng là đang chất vấn sư thúc, nói thẳng ra là xúc phạm đến uy nghiêm của sư thúc.
Diệp Thành diễn thật sự rất giống, nghe câu hỏi này của Thương Mộ, hắn vẫn luôn giữ im lặng, chỉ lạnh lùng nhìn ông ta.
Một ánh mắt nói lên tất cả, đây chính là chỗ cao minh của Diệp Thành.
Sau khi im lặng, Diệp Thành từ tốn đứng dậy, đi từng bước ra ngoài, mỗi bước đi thân thể lại trở nên hư ảo một chút: “Đánh nhanh thắng nhanh, còn nữa, ta không muốn để họ biết chuyện này có liên quan đến Thị Huyết Điện”.
“Sư… Sư điệt quyết không phụ sứ mệnh”, Thương Mộ lật đật cung kính tiễn Diệp Thành đi.
Sau khi Diệp Thành đi, ông ta mới lau mồi hôi lạnh, cảm giác như vừa dạo chốn Quỷ môn quan.
“Các chủ, thật sự không cần bẩm báo ạ?”, bên cạnh có một ông lão áo tím nhìn Thương Mộ hỏi thử.
“Báo cái gì mà báo, muốn chết à?”, Thương Mộ lập tức mắng.
“Là… Là thuộc hạ ngu dốt”.
“Truyền lệnh xuống, tập hợp tất cả mọi người”.
Ở bên này, Diệp Thành đã đi thẳng tới toà thành cổ tiếp theo.
Cũng như lúc nãy, hắn lặp lại chiêu cũ, hù doạ người trong phân các của Thị Huyết Điện sợ hãi, sửng sốt một phen.
Tiếp theo hắn đi hết toà thành này tới toà thành khác, diễn hết vở kịch này tới vở kịch khác.
Nhưng lần này hắn toàn làm chuyện lớn khuấy động phong ba.
Đến khi màn đêm buông xuống, hắn mới dừng lại trong một ngọn núi sâu, cởi bỏ chiếc áo khoác nguỵ trang một cách tiêu sái.