Bạch Nhược Minh Lan vẫy vãy tay và nhìn sâu vào rừng rậm.
“Có… có vết máu, trên thân những con này có vết máu, nhanh lên, nhanh lên, nếu không… nếu không sẽ không tìm được hài cốt.”
Cố Thành Trung dìu bà đi đến hết chặn đường.
Cuối cùng… không tìm được gì cả, chỉ nhìn thấy một vũng máu.
Máu tươi rỉ ra, mùi máu tanh lan ra khắp nơi.
Xung quanh có dấu chân động vật, gió thổi qua những ngọn cỏ gần đó trông thật u ám.
“Mẹ vợ, mẹ về trước đi, chỗ này giao cho con.”
“Không, tôi muốn ở lại đây!”
Cố Thành Trung cau mày, trực tiếp đập vào gáy khiến bà ấy hôn mê bất tỉnh.
Diệu Miêu ôm chặt lấy bà ấy, ánh mắt phức tạp nhìn về phía Cố Thành Trung, còn chưa biết giải thích thế nào, nhưng Cố Thành Trung lại rất bình tĩnh bảo cô lái xe đến bệnh viện trước, ở đây giao cho anh.
Cô ấy không có thời gian chậm trễ vì vậy xoay người đi trước.
Cố Thành Trung và Khương Anh Tùng đi xa hơn mười mét thì phát hiện vết chân của dã thú dày đặc hơn, vết máu cũng ít hơn.
Có vẻ như… xương cốt đã không còn.
Cả hai không đi tiếp mà xoay người rời đi.
Người đi rồi sẽ không quay trở lại, chỉ có thể chăm sóc tốt cho người đang sống thôi.
Cố Thành Trung chạy đến bệnh viện, anh lắc đầu với Diệu Miêu, cô ấy cũng hiểu là không tìm thấy xác.
Những con chó hoang đó như muốn phát điên, cứ thấy người là vồ tới, ngửi thấy mùi máu lại càng điên tiết hơn.
Vũng máu tươi đó, chắc chắn là đã mất từ lâu rồi.