Ầm ầm!
Không gian xung quanh đột nhiên rung chuyển dữ dội, chợt trong nháy mắt vỡ vụn ra!
Cùng lúc đó còn kèm theo một tiếng kêu thảm thiết vang lên!
Tất cả mọi chuyện đều đã kết thúc, Diệp Trần trở lại trong biệt thự của Sở Phi Yên một lần nữa, hiển nhiên đã thoát khỏi huyễn trận tinh thần.
Mà lúc này ở phía trên nóc nhà, thì xuất hiện một ông lão có gương mặt cực xấu mặc một bộ tăng bào, đang che ngực, vẻ mặt hoảng sợ, “Ngươi làm sao…làm sao có thể phá vỡ huyễn trận của ta dễ dàng như vậy? Chẳng lẽ ngươi cũng là người tu hành tâm lực? Không! Tuyệt không có khả năng!”
Huyền Âm đại sư vòa lúc này đã sớm không còn sự tự tin như lúc ban đầu, vẻ mặt sợ hãi.
Hắn vốn cho rằng, đối phương chẳng qua chỉ có võ công cường đại, nhục thân cường hãn, cảnh giới tinh thần khẳng định không bằng hắn, chỉ cần đi vào bên trong cái huyễn trận mà được mình bố trí cẩn thận, nhất định có thể vây khốn hắn lại, đến lúc đó lại tùy thời đánh lén, chắc chắn có thể giành được một trận chiến thắng.
Tuy nhiên, hắn nghĩ như thế nào cũng không ra, Diệp Trần thế mà chỉ cần thời gian ngắn ngủi chưa tới một phút, phá đi huyễn trận của hắn một cách dễ dàng!
“Lão đầu, nói cho ta biết là ai phái ngươi tới? Ta có thể cân nhắc để lại cho ngươi một cái thây nguyên vẹn!”
Hai tay Diệp Trần đúc vào trong túi quần, vẻ mặt thản nhiên nhìn sang Huyền Âm đại sư, mở miệng nhàn nhạt nói.
Huyền Âm đại sư nghe được điều này, hắn lập tức tức giận đến không thở được, “Tiểu tử! Ngươi đừng tưởng rằng có thể phá được huyễn trận của ta thì ta không làm gì được ngươi, hôm nay ta muốn đồng quy vu tận với ngươi!”
Cùng lúc nói xong lời này, dưới chân Huyền Âm đại sư bỗng nhiên nhấn một cái đã bắt đầu nhanh chóng lui lại, đồng thời đột nhiên lật một cái bàn tay, thế mà lấy ra một cái chuông giáo màu đen nhánh.
“Bằng vào linh hồn của ta, tế tự khí linh…đi!”
Huyền Âm đại sự nói dãy chú ngữ này ra thật nhanh, sau đó bỗng nhiên đánh vào bên trong cái chuông gió màu đen nhánh kia một kích!
“Vù vù ~~ “
“Đinh ~~ “
Cái chuông gió màu đen nhánh kia lập tức rung động một hồi, sau đó phát ra một tiếng chuông thanh thúy, hơn nữa tiếng chuông này giống như tiếng trời, dường như tràn đầy lực lượng mị hoặc khó mà hình dung được!
Tiếng chuông không lớn, nhưng lại bảo phủ toàn bộ tiểu khu vào trong đó, tất cả mọi người khi nghe được tiếng chuông này, tất cả lập tức đều ngốc trệ ở ngay tại chỗ, giống như bị người thi triển thuật Định Thân.
“Ừm?”
Ngay cả Diệp Trần cũng cảm giác được, tâm trạng của mình thế mà hơi rung động, tuy nhiên trong nháy mắt đã khôi phục lại.
“Hóa ra một loại Linh khí về tâm linh, hơn nữa còn là đồ vật tu tà, mỗi một lần sử dụng, sẽ thôn phệ một phần linh hồn người thi pháp, khó trách lão gia hỏa này nói muốn đồng quy vu tận với ta…”
Chuông gió kia dưới sự điều khiển của Huyền Âm đại sư, vẫn còn đang đinh đinh vang dội, tuy nhiên Diệp Trần lại hoàn toàn không bị ảnh hưởng, hai tay vẫn đúc ở trong túi quần như cũ, hơn nữa còn mang lai lịch của cái Linh khí chuông gió này từ từ nói ra:
“Phốc!”
Huyền Âm đại sư thấy vậy lập tức vừa sợ vừa tức giận thế mà trực tiếp phun ra một ngụm máu tươi, “Thần khí của lão nạp làm sao lại không có tác dụng đối với ngươi? Chuyện này không có khả năng! Ta không tin!”
Huyền Âm đại sư lúc này đã nhanh muốn sụp đổ, nhịn không được rống lớn một tiếng, trực tiếp rót toàn bộ lực lượng linh hồn của mình vào bên trong chuông giáo.
“Đinh đinh đinh ~~ “
Cái chuông gió Linh khí kia, sau khi thôn phệ lực lượng linh hồn của Huyền Âm đại sư, lập tức rung động kịch liệt một trận, dường như đang trở nên vô cùng hưng phấn, âm thanh phát ra càng thêm vang dội gấp rút!
Một cỗ lực lượng tinh thần vô hình cường đại hung hăng công kích về phía Diệp Trần!
Trên mặt Diệp Trần cuối cùng cũng hiện ra vẻ nghiêm túc, loại công kích bằng tinh thần này khó lòng phòng bị, một khi thần hồn bị tổn thương sẽ rất phiền phức, cho dù là hắn cũng không thể tùy tiện đặt mình vào tình thế nguy hiểm.
Tuy nhiên, thu hồi tâm tư chơi đùa lại, Diệp Trần lại không lùi mà tiến tới, đột nhiên bước ra một bước về phía trước đồng thời hít vào một hơi thật sâu, sau đó phát ra một tiếng gào thét như là dã thú.
“Rống!!!”
Cũng là một cỗ lực lượng tinh thần cường đại, theo tiếng gầm thét này của Diệp Trần ùn ùn kéo đến mà đi.
Ầm ầm!
Hai cỗ lực lượng tinh thần va chạm vào nhau, giống như một tiếng sét san bằng bình địa, ngay cả biệt thự ở một bên cũng hung hăng lắc lư một cái, tất cả thủy tinh ở xung quanh cũng trong nháy mắt này mà toàn bộ bị vỡ vụn thành hình dạng bụi phấn!
Chờ cho trận phong bạo này kết thúc, mọi thứ lại trở nên yên lặng.
“Phù phù!”
Huyền Âm đại sư ở trên nóc nhà, trực tiếp ngã xuống, đôi mắt, cái mũi, lỗ tai, miệng tất cả đều là máu tươi, hơn nữa thân thể cứng ngắc, hiển nhiên đã chết không thể chết lại…
“Đáng tiếc, không hỏi ra được người chủ sự đứng sau màn là ai?”
Diệp Trần khẽ thở dài một cái, tuy nhiên chợt tâm niệm vừa động, “Ồ, Dường như còn có một người!”
P/S: Ta thích nào…Chương thứ ba