Đỗ Văn Hạo gật đầu hỏi: “Ngươi muốn bao nhiêu tiền?”
“Hai con quỷ. Bắt một con quỷ năm vạn lạng bạc trắng. Hai con quỷ tổng cộng mười vạn lạng bạc trắng”.
Tuyết Phi Nhi trừng mắt: “Không thể nào. Mười vạn lạng bạc trắng? Bằng ấy tiền có thể mua vài trang viện như của chúng ta đó. Thế mà chỉ bắt hai con quỷ?”
Lão đạo cười nhạt: “Nếu thế cứ để mặc hai con quỷ đó hoành hành ở quý phủ. Chỉ e là các ngươi có tiền nhưng mạng mất”.
Đúng lúc đó Ngô Thanh dẫn Bồ Lĩnh từ ngoài vào. Bồ Lĩnh khó chịu khi thấy lão đạo: “Đạo trưởng, là ngươi à?”
Lão đạo này đúng là đạo sĩ lần trước đã làm phép trừ tà cho Bồ Lĩnh. Ông ta nhìn Bồ Lĩnh gật đầu cười rồi quay sang nói với Đỗ Văn Hạo: “Nếu tiên sinh tiếc tiền lão đạo cũng không ép buộc ngài. Nhưng sau này tiên sinh sẽ hối hận như vị Bồ công tử đây. Lúc đầu cũng không muốn bỏ tiền làm hại hài nhi bị nhiễm tà khí giờ người không ra người quỷ không ra quỷ. Bây giờ dù có cầu ta cũng bó tay. Lão đạo ta chỉ biết bắt quỷ chứ không biết chữa bệnh. Ha, ha”.
Đỗ Văn Hạo suy nghĩ một lát rồi nói: “Đạo trưởng. Hãy để bọn ta suy nghĩ một lát. Dù gì mười vạn lượng bạc quá lớn”.
“Tốt lắm, đêm nay giờ tý lão đạo sẽ tới nghe tin của tiên sinh. Nếu ác quỷ này không trừ sớm sẽ trở thành mối đại họa thì lúc đó có hối cũng đã muộn” Nói xong ông ta vung vẩy phất trần rời đi.
Đỗ Văn Hạo mang theo Bồ Lĩnh, Bàng Vũ Cầm, Tuyết Phi Nhi và Anh Tử, Ngô Thông, Ngốc béo đi tới nha môn. Đổng bộ khoái và mấy bộ khoái gan dạ đang chờ. Tất cả lại cùng nhau đi tới tòa trang viện Đỗ Văn Hạo đã mua lại của Kiều gia.
Lúc này trời đã tối, mọi người mang theo đèn lồng, đuốc soi đường nên không ai sợ hãi.
Bồ Lĩnh dựa vào trí nhớ, nhanh chóng tìm ra con đường đi vào lần trước. tất cả từ từ đi vào, tới đúng chỗ lần trước phu nhân của hắn nôn mửa, cái hồ nước đã thấy quỷ ở gần đó. Lúc đó trời tối đen, một cái đèn lồng nên không thể nhìn xa được. Bây giờ mọi người mang nhiều đèn, đuốc soi dọi như ban ngày, quả nhiên thấy bên cạnh hồ nước có một tiểu viện. Phía sau tiểu viện có một cây đại thụ. Xa xa có một ngọn núi nhỏ, trên núi có một ngôi đình hóng mát. Truyện Tống Y
Lúc ban ngày bọn họ cũng đã tới nơi này nhưng không phát hiện ra điều gì khác lạ. Bây giờ biết Bồ Lĩnh nhìn thấy quỷ ở chỗ này, ai nấy đầu rất khẩn trương, nhất là mấy bộ khoái, tay cầm đơn đao, đèn lồng giơ cao hoảng hốt nhìn xung quanh.
Đỗ Văn Hạo cẩn thận quan sát địa hình bốn phía rồi bảo mọi người quay về.
Trở lại dược đường. Đỗ Văn Hạo ngồi ở phòng khách trầm tư suy nghĩ.
Đám người Bàng Vũ Cầm không dám quấy rầy.
Gần tới giờ tý Ngô Thông chạy vào báo lão đạo đó đã quay lại, hỏi hắn có gặp không. Đỗ Văn Hạo bảo Ngô Thông ra bảo lão đạo cứ chờ ở ngoài. Sau đó hắn gọi Đổng bộ khoái và mấy bộ khoái tới nói thầm mấy câu. Bàng Cảnh Huy đã dặn đám bộ khoái này phải nghe theo sự chỉ huy của Đỗ Văn Hạo. Sau khi thương lượng xong mấy bộ khoái vội vã rời đi. Đỗ Văn Hạo gọi Ngốc béo và Ngô Thông tới nói thầm. Hai người gật đầu rời đi Đỗ Văn Hạo mới cho gọi lão đạo tiến vào. Truyện Tống Y
Lão đạo đi vào, cầm ngang phất trần thi lễ: “Tiên sinh đã quyết định chưa?”
Đỗ Văn Hạo chắp tay nói: “Đạo trưởng có phép thuật thu phục quỷ hồn không?”
“Đương nhiên!” Lão đạo hãnh diện nói: “Bần đạo đã nói rồi. Nếu tiên sinh không tin, bần đạo có thể dẫn tiên sinh đến xem bần đạo bắt một con quỷ”.
“Được, việc này rất quan trọng. Đỗ mỗ phải chứng thực đạo trưởng có phép thuật bắt quỷ mới được. Vậy làm phiền đạo trưởng biểu diễn tuyệt kỹ của mình để cho ta tin tưởng”.
Mọi người lại đi theo lão đạo tới toà trang viện quỷ ám.
Lúc này đã gần tới nửa đêm (giờ tý)
Lão đạo rất thông thuộc tòa trang viện quỷ ám này, tựa như thường xuyên đến đây. Tay cầm phất trần dọc đường vừa đi vừa khoe khoang thành tích bắt quỷ của mình. Tất cả cùng đi tới cạnh cái hồ dưới tán cây đại thụ.
Lão đạo nhìn sắc trời, ngỏng tai nghe tiếng mõ cầm canh rồi bấm đốt ngón tay tính toán, phất trần trong tay không ngừng vung lên, miệng lẩm bẩm. Ông ta đi vòng quanh mấy người Đỗ Văn Hạo rồi nói: “Tốt lắm, ta đã niệm quỷ chú. Các ngươi ở chỗ này rất an toàn, quỷ không thể tiến tới gần các ngươi. Ta sang tiểu đình bên kia làm phép, bắt quỷ mang tới cho các ngươi xem”. Truyện Tống Y
Lão đạo vừa dứt lời đang định bước đi thì Đỗ Văn Hạo đã nắm tay ông ta cười nói: “Không cần phải lên đó. Nếu đạo trưởng có phép thuật cao cường thì ở nơi nào cũng bắt được quỷ. Cứ bắt ở đây là được. Chúng ta cũng có lá gan lớn lắm, không sợ quỷ, chúng ta sẽ nhìn ngươi bắt quỷ”.
Lão đạo biến sắc nói: “Không được! Nơi này không bắt được quỷ. Phải ở tiểu đình trên núi mới phát hiện ra vị trí của quỷ. Các ngươi cứ nghe ta đi”.
Lão đạo muốn đi. Đỗ Văn Hạo đưa mắt nhìn Ngốc béo hắn liền ôm chặt lấy lão đạo. Hắn lạnh lùng nói: “Ngươi hãy thành thật đi. Đứng ở đây, không được nhúc nhích. Thiếu gia ta đã mua trang viện này. Bảo ngươi thế nào ngươi phải làm theo”. Truyện Tống Y
Lão đạo kêu lên: Các người làm gì vậy?”
Đỗ Văn Hạo lạnh nhạt nói: “Không có gì. Có chuyện có thể ngươi không biết ta cũng có thể bắt quỷ, có thể không bằng ngươi. Hôm nay ta sẽ bộc lộ chút tài năng cho ngươi thấy. Chỉ điểm cho ngươi một chút…..”.
Lập tức hắn lấy trong bọc mang theo mấy cái mặt nạ phòng độc phân phát cho những người đi theo.
Lão đạo liều mạng giãy dụa nhưng ông ta chỉ là một đứa trẻ khi so với thân thể cao to của Ngốc béo. Ông ta há mồm muốn kêu to thì bị Ngốc béo bóp chặt lấy cổ: “Câm miệng! Nếu ngươi dám kêu loạn ta sẽ bẻ gãy cổ ngươi”.
Lão đạo không dám giãy dụa kêu la nữa mắt ông ta hiện ra vẻ sợ hãi.
Đỗ Văn Hạo đeo mặt nạ phòng độc rồi giơ đèn lồng xem xét xung quanh, lắng nghe động tĩnh. Đột nhiên hắn cảm thấy trên mặt hồ có tiếng động rất nhỏ. Hắn giơ đèn lồng cẩn thận quan sát một hồi, hắn mỉm cười hài lòng. Lúc này tiếng mõ cầm canh lại vang lên, đã tới nửa đêm giờ tý.
Đỗ Văn Hạo ra hiệu bảo Ngốc béo buông tay bóp ở cổ của lão đạo ra. Hắn nói: “Lão đạo, đã tới giờ tý, quỷ hồn sắp xuất hiện. Nếu ngươi sợ hãi có thể kêu lên, không sao cả, chúng ta sẽ không chê cười ngươi”.
Lão đại tái mét, hắn vội giục: “Mau! Mau buông ta ra. Hãy lên tiểu đình trên núi. Quỷ hồn sắp xuất hiện. Mau, chậm sẽ mất mạng”.