Nhìn cô một lúc anh mới từ từ rời tầm mắt đi, lấy phong thư vẫn còn ở trên bàn mở ra.
Mặc Âu nãy giờ cũng đã chú ý đến phong thư trên bàn rồi, chính nó là nguyên do khiến đại sư huynh phải mất kiểm soát làm ra những chuyện chưa bao giờ làm trước đây.
Ánh mắt cô giờ đây cũng đang dán chặt vào con quái vật chuẩn bị lộ đầu trên tay Lăng Cung.
Cơ mà có một điều khiến cô không thể nào ngờ tới, đó chính là việc Lăng Cung không hề mở phong thư một cách từ tốn mà là thẳng tay xé toạc nó ra làm đôi.
Thứ bên trong cũng vì thế mà được giải phóng, thoát ra ngoài, rơi loạn xạ xuống đất.
Trên nền nhà đen bóng ngoài đám đồ vỡ vụn còn xuất hiện thêm mấy tấm ảnh. Tất cả đều chụp lại khung cảnh cô cùng Hàn Thiên Nhược thân mật trên xe.
Từ cảnh anh giúp cô thắt dây an toàn, cô hôn má anh, cho đến cảnh hai người thân mật hôn môi, quấn quýt nhau không rời.
Chậc chậc! Vừa nãy tự mình trải nghiệm thì chỉ có cảm giác tình cảm ngọt ngào đan xen trong nụ hôn ướt át.
Còn giờ nhìn vào bức ảnh như đóng vai thành một người khác từ ngoài nhìn vào thật khiến cô cảm thấy mặt đã đỏ rần rần, tim bắt đầu tăng nhịp.
Trước kia đọc quá nhiều tiểu thuyết, lại không dám tưởng tượng nhiều về tương lai sau này. Cô chỉ mong có một ngày tự mình tích lũy kinh nghiệm từ những cuốn truyện mà giảng dạy đạo lí cho bạn trai sau này.
Ai ngờ đâu, Hàn Thiên Nhược không cần cô dạy mà vẫn thể hiện rất tốt.
Bất kể điều gì xuất phát từ anh cô đều yêu thích, đều xúc động.
Mặc Âu quan tâm đến mấy bức ảnh còn hơn cả người đàn ông ngồi bên cạnh khí băng đã tràn trề.
Cô nhặt nhạnh từng bức từng bức ghi lại cảnh ngọt ngào của hai người, miệng cười tươi hỏi:
“Anh có thể cho em mấy tấm hình này về đóng khung được không? Mấy góc chụp này vừa hay tôn lên nét đẹp thuần chất Á Đông của em, đẹp không tì vết.”
Chưa bao giờ cô có khái niệm tự ti về bản thân cả. Trên đời này làm gì có ai xấu, còn nếu như bây giờ bạn cảm thấy mình xấu thì chứng tỏ ông trời đang muốn phát tín hiệu đã đến lúc bạn phải làm đẹp cho bản thân rồi.
Chẳng có chuyện gì vui vẻ hơn việc nhìn bản thân nỗ lực hoàn thiện nhan sắc từng ngày cả.
Lăng Cung híp đôi mắt xếch nguy hiểm như một con hổ dữ tợn đã ngắm trúng con mồi nhìn Mặc Âu:
“Em không định hỏi anh mấy bức ảnh này từ đâu mà có à?”