Tần Vi Vi quét mắt trên bàn, tìm một đề tài hóa giải không khí lúng túng.
– Có có có!
Miêu Nghị luống cuống tay chân một trận, nhìn lén bị phát hiện rồi.
Rượu ư… Hắn có rất nhiều, trong nhẫn trữ vật có hơn một vạn vò.
Hắn vội vàng lật tay lấy ra một vò, mở niêm phong, đích thân rót đầy cho sơn chủ, lại rót cho mình, lúc này mới ngồi xuống cười bồi:
– Trước mắt điều kiện có hạn, mong sơn chủ không lấy làm phiền lòng.
Mùi rượu thơm ngát thấm tận lòng người vừa bay ra, Tần Vi Vi ít khi uống rượu cũng sáng mắt lên, nhìn chăm chú vào rượu màu hổ phách trong chén, vuốt cằm nói:
– Ngửi thấy hương thơm liền biết không phải là vật phàm, không nghĩ tới Miêu động chủ còn cất chứa rượu ngon như vậy.
– Ha ha, là người khác tặng!
Miêu động chủ nói cho qua chuyện, đưa tay ra mời:
– Sơn chủ nếm thử xem mùi vị thế nào.
Ai ngờ Tần Vi Vi lại đưa ngọc thủ trắng nõn ra bưng chén rượu lên mời hắn:
– Chén rượu này là ta mời ngươi!
Ặc… Miêu động chủ ngây ngẩn cả người, kính ta ư, tiện nhân kia lại muốn làm gì?
Hắn vội vàng bưng chén rượu lên đứng dậy nói:
– Không dám không dám, thủ hạ kính sơn chủ mới đúng.
Tần Vi Vi khoát khoát tay, ý bảo hắn ngồi xuống, sau đó mới nói:
– Lần trước ngươi đã cứu ta, chén rượu này là cảm tạ ngươi.
– Đó là chuyện thuộc hạ phải làm.
Miêu Nghị vẫn lộ vẻ không tiêu thụ nổi.
Trong lòng hắn cũng đã cảnh giác, đột nhiên tiện nhân kia trở nên khách sáo như vậy, hoàn toàn không giống tác phong nàng trước kia. Vô sự lấy lòng, không gian tức trộm, trong đó nhất định sẽ có điểm khác thường, ngàn vạn lần phải cẩn thận, chớ bị người bán đứng cũng không biết.
Thế nhưng Tần Vi Vi cố ý muốn cảm tạ, cuối cùng Miêu Nghị cũng chỉ có thể phụng bồi cùng uống một chén, coi như là đón nhận người ta cảm tạ, nhưng trong lòng càng thêm cảnh giác.
Vì vậy kế tiếp, Miêu Nghị nịnh nọt vạn phần cẩn thận, không dám lộ ra chút sơ hở nào, có cảm giác như đang đi trên mặt sông đóng băng.
Tần Vi Vi cũng không phải ngu ngốc, tự nhiên cảm nhận được khoảng cách trong lời nói của Miêu đại động chủ với mình.
Vốn nàng muốn mượn cơ hội hòa hoãn quan hệ với Miêu Nghị, có thể làm được như vậy đã coi như là vô cùng hiếm có. Ai ngờ Miêu Nghị lại không cảm kích, chuyện này khiến cho trong lòng nàng cảm thấy khó chịu vô cùng.
Thế nhưng tính tình nữ nhân này cũng vô cùng ương ngạnh, muốn cho nàng cầu khẩn hạ mình ủy khúc cầu toàn với Miêu Nghị lại không làm được. Nàng có tự ái của nàng, chỉ có thể là lui một bước hạ thấp tư thái, hy vọng Miêu Nghị có thể lĩnh hội ra chút gì, trừ chuyện này ra nàng không biết làm gì khác.
Kết quả có thể tưởng tượng được, dưới ánh đèn dầu chập chờn, rượu ngon thức nhắm đầy bàn, nhưng hai người lại cảm thấy chẳng khác nào đang nhai sáp.
Một kẻ tâm trạng phức tạp căng thẳng, một người cẩn thận cảnh giác, hai người không thể nào hòa đồng với nhau.
Quan hệ cấp trên cấp dưới cũng là một trở ngại.
Miêu Nghị rót một ly rượu, Tần Vi Vi liền uống một ly, hơn nữa còn là một hơi cạn sạch, cũng không nói nửa lời, không khí ngột ngạt tới cực độ, hết ly này tới ly khác…
Cuối cùng Tần Vi Vi đổ gục xuống bàn, toàn thân đầy mùi rượu được Hồng Miên dìu đi.
Vừa ra khỏi cửa, Tần Vi Vi chợt lạnh như băng nói:
– Trở về Trấn Hải sơn!
– Sơn chủ, sắc trời đã tối, không bằng trời sáng…
Hồng Miên nhìn sắc trời, thế nhưng lời còn chưa nói hết, Tần Vi Vi toàn thân mùi rượu lại khẽ quát:
– Trở về!
Miêu đại động chủ còn giả mù sa mưa tiến lên giữ lại mấy câu, vẫn không giữ được, không thể làm gì khác hơn là đích thân đưa các nàng đến bên ngoài sơn môn, chắp tay đưa tiễn.
Long câu chạy như bay, mắt thấy bọn Tần Vi Vi biến mất Miêu đại động chủ mới thở phào nhẹ nhõm. Rốt cục đối phó xong rồi, muốn tìm ta gây phiền phức không có cửa đâu, vung hai tay áo sải bước quay về…