Triệu gia hỗn loạn, nhà Vương Văn hòa cũng không khá hơn là bao. Vương Văn Hòa sau khi hồi thần thì lập tức muốn tới hầu phủ tạ ơn, bồi tội. Cả nhà Vương Văn Hòa đi tạ ơn, trên đường gặp phải nhà lý chính đồng dạng tới hầu phủ. Cả thôn đều ngửa cổ hóng chuyện. Đến khi cả hai nhà tới biệt viện, trùng hợp lại gặp gỡ nhà Vương Tứ thẩm và Ngân thúc.
Vào ngày này, một số nhà vui mừng, hầu hết đều hâm mộ, nhưng một số ít là lo lắng. Vương Thạch Tỉnh rất giản dị, những hán tử trẻ tuổi thân thiết với hắn đều được theo lên kinh thành giúp hắn làm việc. Hai người giống như Vương Thư Bình và Triệu Nguyên Đức vừa có năng lực lại chu đáo rất thích hợp đề bồi dưỡng thành trợ thủ thân cận, sẽ cùng vào kinh sau khi nhưỡng dương nãi tử tửu xong. Trong nhà có Thiệu Vân An toạ trấn, Vương Thạch Tỉnh không lo mấy người này khi vào kinh thành sẽ thay lòng đổi dạ.
Ngày này, Vương Thạch Tỉnh và Thiệu Vân An bận gặp gỡ mọi người. Khi mọi người trở về, Thiệu Vân An chọc Vương Thạch Tỉnh. “bên phía Vương Đại Lực, huynh có muốn đi thăm không?”
Vương Thạch Tỉnh hơi thở nặng nhọc. “Không đi. Để Yến Phù Sinh mang vài thứ qua cho ông đi.” Đối với phụ tử thân sinh của mình, Vương Thạch Tỉnh không biết nên đối mặt thế nào. Hắn không thể rước ông ấy về phụng dưỡng. Hắn không quan tâm, cũng không làm được.
Thiệu Vân An nắm tay hắn. “Để ta đi.”
“Tức phụ?”
Thiệu Vân An nhún vai. “Tuy rằng người đáng thương tất có chỗ đáng giận, nhưng người ngược đãi huynh chủ yếu vẫn là Chu thị, Vương Đại Lực cũng thật xui xẻo. Huynh không xuất hiện thì để ta đi. Nếu ông ấy bệnh chết, trong lòng huynh cũng sẽ không dễ chịu. Đợi tới lúc xây từ đường Trung vương thị xong, ta sợ ông ấy không chịu nổi. Để ta đi.”
Nói là làm, không cho Vương Thạch Tỉnh thời gian phản ứng, Thiệu Vân An đứng dậy bỏ đi. Chưa kịp ra tới cửa đã bị người ta dùng sức kéo mạnh lại, bị người ôm chặt.
“Tức phụ…”
Thiệu Vân An ôm Vương Thạch Tỉnh giống như một một con chó lớn bị lạc. “Làm sao vậy? Có phải thực cảm động hay không?”
“Ừ.”
Thiệu Vân An ngẩng đầu. “Nếu huynh không thể buông tay, đưa ông ấy vào nhà cũng không phải là không thể.”
Vương Thạch Tỉnh lắc đầu. “Không. Ta với ông ấy đã chặt đứt quan hệ. Ông ta là cha của Vương Điền Nham và Vương Chi Tùng.” Điều mà Vương Thạch Tỉnh không nói chính là, nếu hắn đưa Vương Đại Lực vào nhà, vậy không phải là đánh vào mặt Vĩnh Minh Đế và quân hậu sao.
Thiệu Vân An nhón mũi chân cắn lên môi Vương Thạch Tỉnh. “Được rồi, ta sẽ đi gặp ông ấy. Trở về ta sẽ viết một phong thư cho Đại Chiến Kiêu, nhờ hắn chiếu cố Vương Chi Tùng một chút. Ít nhất cũng để y có thể toàn thây trở về, cũng coi như là tẫn hiếu với Vương Đại Lực.” Lúc ở riêng, Thiệu Vân An vẫn chưa quen gọi Đại Chiến Kiêu là “ca.”
Vương Thạch Tỉnh buông tức phụ, hắn thở phào nhẹ nhõm nhìn tức phụ đi xa. Nếu Vương Đại Lực có thể tương thông, cho dù hắn và ông không còn là phụ tử, chỉ cần thân phận của hắn, Vương Đại Lực sẽ có cuộc sống không quá tồi tệ, cũng không có người quấy rầy ông. Về phần Vương Điền Nham và Vương Chi Tùng thì tùy vào tạo hoá của bọn họ đi. Đối với hai người đệ đệ, Vương Thạch Tỉnh thật sự không hề có tình cảm huynh đệ dù là nhỏ nhất.
Thiệu Vân An mang đồ tới nhà Vương Đại Lực. Tin tức nhanh chóng lan truyền khắp Trung Dũng thôn ngay sau khi Thiệu Vân An tiến vào nhà Vương Đại Lực. Thiệu Vân An không ở nhà Vương Đại Lực quá lâu, ngồi chừng nửa giờ thì ra. Ngay khi hắn rời khỏi, các thôn dân lập tức chặn cửa nhà Vương Đại Lực. Lí chính đích thân đến đuổi mọi người ra ngoài. Nhưng ngược lại, lí chính và Vương Văn Hòa lại ở nhà Vương Đại Lực khá lâu. Ngày hôm sau, Vương Đại Lực nhiều ngày không ra ngoài lại vác cuốc xuống ruộng.
“Vân AN, ngươi đã nói gì với Vương Đại Lực?”
Buổi tối, Túc Thần Dật kéo nhi tử tới hỏi han.
Thiệu Vân An đáp. “Chính là nói với ông ấy có một số chuyện muốn hối hận cũng vô dụng, không bằng cứ sống cho thật tốt. Tỉnh ca không có khả năng đưa ông ấy vào nhà phụng dưỡng, nhưng Tỉnh ca dù sao cũng là nhi tử của ông. Dù mối quan hệ huyết thống có rạn nứt cũng không xoá bỏ được mối quan hệ này. Chỉ cần Tỉnh ca ở đây, thì vương gia vẫn còn. Vương Điền Nham không đáng tin cậy, nhưng Vương Chi Tùng gây ra nhiều chuyện như vậy lại có thể thay đổi. Ông hãy tự mình bảo trọng, chờ Vương Chi Tùng trở về. Cho dù Vương Chi Tùng không thể tham gia ân khoa, nhưng đường đi còn nhiều. Sau này chỉ cần chúng ta hồi thôn, ta sẽ đi thăm ông, thế thôi.”
Túc Thần Dật không quá vui. Mỗi lần nghĩ lại những gì mà Vương gia đã làm với nhi tử, vị “mẫu thân” như y lại căm hận. Thiệu Vân An khuyên giải an ủi. “Cha nhỏ, Tỉnh ca rất đáng thương, nếu bởi vì khúc mắc mà Vương Đại Lực xảy ra chuyện không hay, trong lòng Tỉnh ca chắc chắn sẽ rất khó chịu. Nếu Tỉnh ca là loại người lạnh lùng và tàn nhẫn như vậy, cha nhỏ sẽ không yên tâm ta và huynh ấy ở bên nhau đúng không?”
Túc Thần Dật xoa đầu nhi tử. “Cha nhỏ biết, nhưng cảm thấy đau lòng cho ngươi.”
“Ta không sao.” Thiệu Vân An cười nói. “Ngài cứ coi như ta đi tu luyện từ bé, hiện tại đắc đạo thành tiên, phải xuống núi về nhà.”
Túc Thần Dật bị nhi tử chọc cười, đè nén phiền muộn nói. “Sau này nếu không cần thì không cần gặp nhà bọn họ nữa. Nếu không phải Vương Thạch Tỉnh là người đáng thương, toàn tâm toàn ý với ngươi, cha nhỏ sẽ không thừa nhận hôn sự của ngươi với hắn.” Nghĩ tới điều gì, hốc mắt Túc Thần Dật lại bắt đầu ửng đỏ. “Ngươi và Thạch Tỉnh thành thân, ta và cha ngươi không có mặt, không sính lễ không của hồi môn, hôn sự còn tổ chức cách mơ hồ. Cứ nhớ tới, tâm ta lại đau chẳng khác nào bị dao cắt.”
Thiệu Vân An ôm lấy vị cha nhỏ đang rớt nước mắt, vội vàng nói. “Vậy chờ cha và đại ca từ biên quan trở về, ta và Tỉnh sẽ sẽ tổ chức lễ thành thân khác bổ sung.”
“Lễ thành thân sao có thể bổ sung.” Túc Thần Dật ôm chặt nhi tử, càng nghĩ càng khổ sở.
“Sao lại không thể. Đợi gia đình chúng ta tụ họp, ta và Tỉnh ca sẽ lập tức tổ chức lễ thành thân.” Càng nghĩ càng khả thi, Thiệu Vân An trong lòng gật đầu. “Cha nhỏ, bây giờ ngài có thể bắt đầu chuẩn bị của hồi môn cho ta.”
Túc Thần Dật bật cười, nhìn nhi tử nghiêm túc, y không khỏi không cân nhắc tới tính khả thi của chuyện này. Y phải bàn bạc trước với phụ mẫu. Nếu phụ mẫu đồng ý, y có thể viết thư cho phu quân.
Thiệu Vân An hầu hạ cha nhỏ của mình ngủ say rồi mới quay trở lại viện của hắn và Vương Thạch Tỉnh. Vừa vào cửa, còn chưa kịp nói chuyện thì đã bị người khiêng lên, trong nháy mắt bị ném lên giường.
Ở kinh thành, trong vương phủ, Quách Tử Mục ánh mắt mơ màng nằm trên giường lớn, thân mình trần trụi ở trước mặt La Vinh Vương chẳng khác nào bạch ngọc mỹ lệ nhất. La Vinh Vương thở hổn hển, ánh mắt không rời mà vuốt ve tiểu ái nhân của mình. Hai viên đậu đỏ nhỏ thẳng đứng, chiếc rốn khoét sâu đáng yêu, vòng eo thon gọn chỉ một tay là có thể ôm trọn, còn có tiểu khả ái tinh xảo trốn trong khu rừng rậm. La Vinh Vương khom người, gã khổng lồ dưới đáy quần đã sớm chảy nước miếng. Ông như thể tôn thờ mà hôn lên đôi môi Quách Tử Mục, còn chưa tiến vào chốn cực lạc mà hồn đã say.
Ngay lúc này.
Bang, bang, bên ngoài có người gõ cửa, sau đó một tên nô bộc lên tiếng. “Vương gia, trong cung có người tới.”
Động tác La Vinh Vương dừng lại, nét xuân sắc trong mắt Quách Tử Mục rút đi. La Vinh Vương hô hấp trở nên nặng nề hơn, ông khàn giọng hỏi. “Có nói là chuyện gì không?”
Muốn ông tiến cung ngay bây giờ ư? Không phải là đang giết ông à!
“Nói là muốn chính quân tiến cung.”
Muốn tiểu Mục tiến cung? La Vinh Vương kinh ngạc, Quách Tử Mục càng kinh ngạc. Đợi hoàn hồn rồi, Quách Tử Mục trắng mặt. Tối nay!
“Mộ Dung!”
Quách Tử Mục đột nhiên bị dọa khóc, vòng tay ôm cổ La Vinh Vương. La Vinh Vương thân dưới tức khắc mềm nhũn, sương mù dày đặc dâng đầu trong hốc mắt, ôm lấy người đang sợ hãi mà an ủi. “Đừng sợ. Ta tiến cung với ngươi.”
“Ta không đi!”
“Chớ sợ chớ sợ. Hết thảy đã có ta, tiểu Mục không sợ.”
La Vinh Vương vừa dỗ dành vừa lấy y phục cho mình và Quách Tử Mục. Quách Tử Mục sợ tới mức khóc không ngừng. Sai nô tỳ hầu hạ Quách Tử Mục, La Vinh Vương đi gặp người truyền tin trước. Ngươi tới là một thái giám lạ mặt. La Vinh Vương sắc mặt âm trầm hỏi. “Là ai muốn chính quân tiến cung?”
Thái giám sốt ruột trả lời. “Là hoàng thượng.”
Hoàng thượng? La Ving Vương trong lòng căng thẳng, ngoài mặt không cảm xúc. Ông xoay người trở về phòng, vừa đi không bao lâu thì thế tử đã vội vàng tới.
“Cha.”
La Vinh Vương miệng lưỡi cứng ngắc nói. “Hoàng thượng triệu cha nhỏ ngươi tiến cung, cha phải đi với hắn, ngươi ở nhà tùy thời hành động.”
“Vâng!”
La Vinh Vương bước vào thì thấy Quách Tử Mục còn khóc. Quách Tử Mục bổ nhào vào trong lòng ngực ông, thân thể phát run. La Vinh Vương ôm ngang người đối phương, ở bên tai y thề nói. “Tức phụ, hết thảy có ta, không sợ. Ta vào cung với ngươi.”
Quách Tử Mục gật đầu. “Ngài phải ở cùng ta, một bước cũng không được rời đi!”
“Ta sẽ ở bên cạnh ngươi, không rời một bước.”
Không buông Quách Tử Mục xuống, La Vinh Vương ôm y ra ngoài.