Nhật Kinh nghe được câu này thì đột ngột ngừng lại, đầu dây bên kia ngoài tiếng hít thở ra thì không còn nghe thấy âm thanh nào khác nữa.
Hứa Trúc Linh đợi hẳn một phút đồng hồ cũng không nghe thấy chút âm thanh nào, cô nghỉ ngờ có phải là ông ta đã cúp máy rồi chăng, lúc cô định hỏi thì không ngờ Nhật Kinh lại nói.
“Chủ… đã có một đứa con gái, nhưng mà khi nó còn rất nhỏ chủ đã làm mất nó rồi. Nếu như nó khởe mạnh lớn lên, thì có lẽ bây giờ cũng lớn như con vậy. Chú nhìn thấy con, giống như nhìn thấy con gái ruột của chú vậy.”
“Mặc dù bác và Cố Thành Trung là phe đối địch, nhưng mà báchúkhông có ác ý gì với con, con gái.”
Tiếng con gái đó khiến cho tim của Hứa Trúc Linh vô thức đau nhói.
Cô có thể cảm nhận được nồi khổ tâm trong lòng ông ta.
Lúc mất con chắc chắn ông ta rất đau khổ.
Nhưng bao nhiêu đứa con gái trạc | tuổi, sao lại một mực đặt cảm tình vào chính mình?
“Con… con và con gái ngài giống nhau sao?”
“Có một chút.”
“Chả trách… khiến cho ngài Nhật Kinh hao tâm tổn trí, nếu như ngài không để ý, con gọi ngài một tiếng chú được không ạ. Con có thể cảm nhận được ngài đối với con rất tốt. Lân trước bắt con qua đó, cũng là vì muốn khuyên Cố Thành Trung dừng tay lại. Ngài đối với vợ chồng con không hề có ác ý, chỉ là thân phận của ngài là người của công ty Nhật Kinh, họ là Nhật Kinh, ngài có quá nhiều điều không thể chống lại được.”
Không thể chống lại được…
Mấy chữ này đã nói trúng vào tim của Nhật Kinh.
Ông ta xác thực là có quá nhiều điều không thể chống lại được, có vô số quy tắc và hạn chế cho chính ông, khiến cho ông ta ngạt thở.
Dòng họ này trước giờ không phải đem đến quang vinh, mà đem đến xiêng xích và đau khổ. | Dòng họ Nhật Kinh không có một người nào tự nâng cao bản thân, nhưng khi ông ta về già, không có vợ con, không có anh em, mà còn phải đến đế làm việc dòng họ Nhật Kinh.
Chỉ bởi vì mẹ ông ta đã đặt tên cho ông ta trước lúc ra đi, gọi là… Nhật Kinh Xuyên Hi.