Trước mắt thì Tĩnh Du là người con gái làm cho Lăng Phong cảm thấy xốn xang nhất, tuy trong lời nói của nàng hết lời ca ngợi Lăng Phong, nhưng chỉ giới hạn trong phạm vi làm người cùng tố chất của hắn mà thôi, không có liên quan gì đến chuyện tình cảm nam nữ cả.
Hơn nữa hiện giờ thân phận của Lăng Phong là Nam Cung Vũ, ba ngày sau còn phải thành hôn, đây cũng là một vấn đề khá to lớn, mặc dù nam nhân tam thê tứ thiếp là chuyện thường tình, nhưng không biết Tĩnh Du Tiên Tử nghĩ gì về một người đàn ông sắp thành hôn như “Nam Cung Vũ”,
Lăng Phong căn bản là không thể nào có thể biết được, hơn nữa nếu Lăng Phong rõ ràng đã có thê tử rồi mà lại đi biểu lộ tình yêu với Tĩnh Du, thì chỉ e sẽ bị nàng xem thường mà thôi.
Đối diện với một tuyệt thế giai nhân như vậy, mà mình lại không có cơ hội và điều kiện để theo đuổi, Lăng Phong không thể làm gì khác hơn là việc cứ ở đó mà kêu than tạo hóa quả thật là trớ trêu. Xem ra chỉ có thể đợi đến khi khôi phục thân phận Lăng Phong thì mới có thể biểu lộ tình cảm của mình mà không cần phải lo lắng nhiều nữa!
Tâm tình Nam Cung Hiên hiện giờ rất tốt, ông vỗ vào vai Lăng Phong một cái, rồi cười ha ha nói:
– Vũ Nhi, không ngờ đến Tĩnh Du Tiên Tử cũng xem trọng con đến vậy, cha thực sự cảm thấy yên lòng khi về già rồi!”
Nam Cung Vân nói:
– Hôm nay ca ca vì Nam Cung Thế Gia mà lộ mặt trước Tĩnh Du, thế thì đại chiến Tây Hồ vào ba tháng sau, Tĩnh Du Tiên Tử nhất định sẽ tới giúp đỡ. Tiểu muội cũng mừng thay cho ca ca, về đến nhà tiểu muội phải đích thân vào bếp làm mấy món ngon thiết đãi ca ca mới được!”
Lăng Phong giật mình ngạc nhiên, Nam Cung Vân nấu ăn giỏi có tiếng trong Nam Cung Thế Gia, chỉ có điều nàng rất ít khi nấu cho người khác ăn, trong nhà chỉ có Nam Cung Hiên, Tần Thục và một người có quan hệ rất tốt với Nam Cung Vân là Nam Cung Tình là được hưởng qua loại đãi ngộ này mà thôi.Còn quan hệ giữa Nam Cung Vũ và Nam Cung Vân từ trước đến giờ không được tốt cho lắm, nên hắn vẫn chưa được hưởng bao giờ.
Lăng Phong không khỏi liếc mắt nhìn về phía Nam Cung Vân, còn Nam Cung Vân thì quay ra làm bộ dạng mặt quỷ với hắn. Xem ra sau khi trải qua việc ngày hôm nay, Nam Cung Vân đã thay đổi hẳn thái độ đối với mình rồi.
Do trời đã tối, nên mấy người Lăng Phong bèn quay về chùa Chúng Sinh nghỉ một đêm, ngày hôm sau lại đến lòng vòng ở xung quanh Lạc Nhạn Phong, mãi cho đến xế chiều mới xuống núi, quay lại Hàng Châu.
Về đến Vương phủ thì đã đến bữa tối rồi, Nam Cung Hiên bèn cùng Lăng Phong và Nam Cung Vân ăn tối tại nơi ở của ông.
Nghe nói Nam Cung Hiên đã về, thì Nam Cung Hồng, Nam Cung Tuấn Tử cùng với Tần Thục Phân, Từ Diễm Quân, Hà Bích Tú và những người khác nữa đều rầm rập đến thỉnh an.
Nam Cung Hiên bèn kể với họ nghe chuyện gặp gỡ kỳ lạ ở Lạc Nhạn Phong, khi nghe tới đoạn Lăng Phong xả thân cứu Nam Cung Vân, rồi lại được Tĩnh Du Tiên Tử cứu, thì mọi người không khỏi kinh ngạc, liền nói những câu đại loại như “nguy hiểm thật” và không ngừng ca ngợi Lăng Phong.
Sau khi nghe Nam Cung Hiên say mê kể về chuyện Tiên Tử Tĩnh Du đã ngợi ca Lăng Phong như thế nào, mọi người thấy Nam Cung Hiên cao hứng như vậy, bèn tiến đến chúc tụng Nam Cung Hiên cùng với Lăng Phong.
Nói Nam Cung Thế Gia lần này thực sự là có cơ hội chuyển bại thành thắng trong trận đại chiến vào ba tháng tới! Nói rằng đây toàn bộ là nhờ Nam Cung Hiên dạy bảo có phương pháp, còn Lăng Phong thì là “rất có phong thái giống cha mình”.
Thấy Lăng Phong có tiền đồ như vậy, trong những lời nói của Nam Cung Hiên đối với Lăng Phong lại hết sức sủng ái, thì Tần Thục Phân không khỏi vui mừng rạng rỡ, còn Nam Cung Tuấn thì mở miệng cười gượng.
Mọi người ăn xong mãi mới rời đi, Lăng Phong bèn nói với Nam Cung Hiên:
– Cha, mai là ngày thành hôn của hài nhi, hài nhi muốn đến Hán Thảo Đường một chuyến.”
Nghĩ tới ngày mai thành hôn, Lăng Phong thầm nghĩ :
” Thượng Quan Y Y chắc chắn sẽ rất buồn, bất luận cha nàng có gì không phải hoặc là do ông ấy ích kỷ đi chăng nữa, thì Lăng Phong vẫn biết rõ Thượng Quan Y Y thực sự là vô cùng yêu mình, nên bất luận thế nào hôm nay mình cũng phải đến đó an ủi nàng một chút, hoặc là nói cho nàng một đáp án “.
Nam Cung Hiên cũng là một người thấu tình đạt lý, bèn gật đầu nói:
– Con cứ yên tâm mà đi đi, Thượng Quan chưởng môn tuy có đáng hận, nhưng Thượng Quan cô nương không có tội tình gì cả, nếu con gặp cô ấy thì nói với người ta một lời xin lỗi, nói thế nào đi nữa thì cũng là chúng ta đưa ra lời thối hôn!”
– Hài nhi biết rồi ạ!” Lăng Phong cung kính đáp lễ.
– Ca ca, muội … muội có việc muốn bàn với huynh!”
Sau khi cáo biệt Nam Cung Hiên đi ra ngoài, thì Nam Cung Vân kéo Lăng Phong lại. Đôi mắt lôi cuốn, nhu mì nhìn Lăng Phong.
Lăng Phong cũng nhìn nàng bằng một ánh mắt dịu dàng, cứ như thế được một lát thì Nam Cung Vân bỗng kéo Lăng Phong tiến thẳng đến hoa viên.
Lăng Phong không biết ý đồ của nàng là gì, nên không thể làm gì khác ngoài làm theo ý của nàng.
Đến một chỗ kín đáo trong hoa viên, sau khi xác định xung quanh không có người, Nam Cung Vân liền dừng lại nhưng vẫn không nói gì, hồi lâu sau mới thấp giọng hỏi:
– Ngày sau chàng định tính thế nào đây?”
Mặc dù quan hệ giữa Nam Cung Vân với Lăng Phong không như trước nữa, nhưng vì để bảo đảm an toàn tuyệt đối, Lăng Phong quyết định tạm thời không nói cho Nam Cung Vân biết kế hoạch của mình thì hơn, thế nên Lăng Phong đáp:
– Hiện giờ ta cũng không biết nữa, chỉ có thể là đi đến đâu hay đến đó, ngày sau tính tiếp.”
Nam Cung Vân im lặng hồi lâu, tiếp tục hỏi:
– Chàng thật sự muốn đóng giả ca ca của ta cả đời sao?”
Lăng Phong không nói gì, Nam Cung Vân hiểu lầm rằng Lăng Phong bây giờ có danh tiếng như vậy, đã nghiện được làm nhị công tử của Nam Cung Thế Gia rồi, nên không khỏi giận dữ nói:
– Chàng bây giờ đúng là một bước lên mây rồi, nếu chàng mà đóng giả anh trai ta cả đời thì ta… ta phải làm thế nào bây giờ đây?”
Rõ ràng là trải qua những sự kiện vừa rồi, trong lòng Nam Cung Vân đã không thể chứa thêm được ai khác ngoài Lăng Phong.
Nhớ đến lần đầu tiên của mình cũng đã trao cho hắn rồi, hơn nữa Lăng Phong chỉ là đóng giả “Nam Cung Vũ” thôi mà, mình thành hôn với hắn hoàn toàn là hợp tình hợp lý.
Lăng Phong không khỏi ngạc nhiên, không ngờ Nam Cung Vân thường vẫn cao ngạo hơn người, thế mà lại tỏ rõ lòng mình trước mặt mình như vậy.
Nam Cung Vân nói xong thì bất giác thấy rằng trong lúc không để ý đã nói ra nỗi lòng của mình, nên trong giây lát mặt nàng trở nên ửng đỏ, ngại ngùng ngoảnh mặt đi, chỉ cúi đầu không dám nhìn trực diện Lăng Phong, tay không ngừng loay hoay gấu áo.
Biết được nỗi lòng của Nam Cung Vân, dưới ánh trăng, hắn trông thấy người con gái này ngượng ngùng, e thẹn như vậy, bèn từ từ bước lên phía trước ôm Nam Cung Vân vào lòng một cách chậm rãi mà lại rất kiên định nói với nàng:
– Vân Nhi, Lăng Phong ta hôm nay thề với trời, chỉ cần nàng đồng ý, bất luận thế nào thì trong tương lai ta cũng phải lấy nàng làm vợ, thương yêu nàng cả cuộc đời này, nếu trái với lời thề này thì trời đất không tha, không được chết một cách tử tế.”
Trong chốc lát Nam Cung Vân cũng ôm chặt lấy Lăng Phong, rúc khuôn mặt xinh xắn vào ngực hắn. Lăng Phong cảm nhận được nước mắt của nàng đang từ từ thấm ướt áo mình, bất giác không kìm được hắn cúi đầu hôn lên trán nàng.
Cảm giác được nụ hôn của Lăng Phong trao cho, Nam Cung Vân ngẩng đầu lên chủ động dâng tặng cho hắn đôi môi màu anh đào của mình, môi chạm môi, hai người lại càng ôm chặt lấy nhau, cùng đắm chìm trong thời khắc hạnh phúc này.
Lần này, hai người đều vô cùng cuồng nhiệt, không ai giữ lại điều gì, cả hai đều dâng cho nhau chân tình và dục vọng…..
Không biết được bao lâu, thì có một trận gió thổi đến, Nam Cung Vân không có váy áo gì trên người liền” hắt sì “một cái. Lăng Phong bèn lấy chiếc áo khoác vứt cạnh đó đắp lên cho nàng.
Nam Cung Vân đắm đuối nhìn hắn, khuôn mặt mỹ miều của nàng lộ rõ nét mặn nồng, âu yếm, Lăng Phong nhớ lại cảnh quấn chặt lấy nhau vừa rồi của hắn với nàng, giờ phút này lại đang ôm thân hình gợi cảm của Nam Cung Vân, trong người lại nóng hừng hực, bất giác lại ghì nàng vào lòng, hai tay lại bắt đầu sờ soạng.
Trước sự vuốt ve của Lăng Phong, toàn thân Nam Cung Vân lại mềm nhũn ra thở gấp, nóng ran khắp người, điều này càng kích thích bản năng của người đàn ông trong Lăng Phong, chú nhóc của hắn lại một lần nữa ngóc dậy. Nam Cung Vân đang dính chặt lấy hắn nên cũng cảm thấy được có sự thay đổi. Sớm đã là người của Lăng Phong rồi, chỉ là vừa rồi nàng đạt được khoái cảm từ Lăng Phong, nàng hiểu điều này có nghĩa là gì, mặc dù thân thể vô cùng phấn khích, nhưng thực sự là ăn không tiêu nữa rồi!
Đúng vào lúc Lăng Phong lửa tình bốc lên ngùn ngụt, tình hình ngày càng không thể cứu vãn nổi nữa, thì có một tiếng báo canh giờ vang lên làm hắn bừng tỉnh, nhớ ra mình còn phải đi gặp Thượng Quan Y Y,
Hơn nữa Nam Cung Vân lúc này cũng không thích hợp để đón tiếp thêm một lần nữa của hắn. Thế nên Lăng Phong ép người xuống, nói khẽ với Nam Cung Vân:
– Vân Nhi, không còn sớm nữa rồi, nàng nên về nghỉ ngơi đi thôi, ta đưa nàng về phòng được không?”
Nam Cung Vân hiểu ý Lăng Phong, khẽ ngượng ngùng gật đầu.
Lăng Phong đưa Nam Cung Vân về đến cửa phòng, sau khi lưu luyến cáo biệt nàng, hắn bèn vội vàng tiến đến Hán Thảo Đường!
Home » Story » kiều kiều sư nương » Chương 198: Thiên đạo