Y ngay lập tức khởi động động cơ, thu hút sự chú ý về phía mình và nhấn ga hướng về phía cánh cổng đã đóng.
Hai lính gác canh gác ở cổng rào bắt đầu nổ súng la hét yêu cầu anh ta dừng lại nhưng Ôn Tần Khê không hề loay hoay nhấn mạnh chân ga trong khi hơi cúi đầu xuống.
Hầu hết binh lính đều ở trong tòa nhà để tìm kiếm y nhưng khi họ nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài với đạn bay khắp nơi, họ lập tức chạy ra ngoài hướng về xe của mình.
Khước Nhiên Triết cũng ở trong số đó, vừa nhìn thấy Phượng Tử đang lái xe ngang qua mình, hắn nhắm vũ khí nhưng không kịp bắn.
Tại sao hắn không thể bắn lốp xe hay gì đó bởi vì hắn chết lặng.
Phượng Tử thực sự lè lưỡi đồng thời giơ ngón giữa về phía hắn trước khi sang số.
Vì lý do nào đó, Khước Nhiên Triết nhếch mép cười như thể bị tiêm máu gà và nghĩ: ‘Hãy để trò chơi bắt đầu’ khi các phương tiện lao vào cổng hàng rào với tốc độ ra khỏi căn cứ.
Nếu Phượng Tử muốn chơi trò mèo vờn chuột với hắn thì hắn sẽ sẵn lòng thực hiện.
Hán lao về phía chiếc SUV của mình và thấy lốp xe của mình bị xé toạc đến mức không thể nhận dạng được.
“Mẹ kiếp!” hắn thề đá lốp xe vô ích vì Phượng Tử lúc này đã xuất phát trước.
Khước Nhiên Triết ra lệnh cho các phương tiện chạy trước khi tiến vào phòng giám sát vì nghĩ rằng mình đã bỏ lỡ điều gì đó nhưng hắn nhanh chóng hối hận về quyết định của mình khi phát hiện một nhóm nữ tân binh đang nhìn chằm chằm vào màn hình và cười khúc khích như những nữ sinh nhỏ.
“Tôi phải nói rằng, Tử ca có một cái mông săn chắc dễ thương,” một trong những cô gái đỏ mặt nói, sau đó là những tiếng cười khúc khích rụt rè của những người còn lại trong nhóm.
“Thật xấu hổ!” Khước Nhiên Triết hét lên trước khi đóng sầm cửa lại.
***
Ôn Tần Khê thật sự không nghĩ tới mình sẽ trực tiếp nhảy ra khỏi chảo lửa nhảy vào đống lửa khi chiếc xe jeep bọc thép bị đánh cắp hết nhiên liệu, khiến y mắc kẹt ở vùng đất khô cằn nóng bức.
Nói thật, nếu trong chảo có cặp đôi đến từ địa ngục thì y thà nướng trên lửa còn hơn.
Đối với y, tình huống khắc nghiệt này còn thoải mái hơn nhiều so với việc đối phó với Khước Nhiên Triết.
Ít nhất thì y cũng tìm được một bộ đồng phục quân đội cho nam giới trong một trong những chiếc túi vải thô ở phía sau.
Y cũng tìm thấy một ít nước và thức ăn khô để làm cho tình trạng khó khăn này trở nên dễ chịu hơn.
Điều này có nghĩa là y có thể sống sót cho đến khi bắt được gió ở thị trấn gần nhất.
Cứ như vậy Ôn Tần Khê theo dõi băng qua sa mạc dùng hệ thống đóng vai trò là GPS và nguồn giải trí của mình.
Bốn ngày đầu tiên có thể chịu đựng được, nhưng sau khi trải qua cái nóng ban ngày và đêm lạnh buốt giá, Ôn Tần Khê cuối cùng cũng đã đến giới hạn.
“Cô có chắc chúng ta đang đi đúng hướng không? Nghiêm túc mà nói, tôi đang bị nướng chết ở đây,” Ôn Tần Khê, người đang dùng áo sơ mi của mình làm một chiếc ô tạm thời phàn nàn.
“Nếu như ngài có thể duy trì lâu dài biến thân Phượng Hoàng, chúng ta đã đến thị trấn tiếp theo rồi. Đáng tiếc, có người đã nướng một phần lông vũ của ngài rồi,” hệ thống thậm chí không thèm an ủi y.
“Đừng nhắc đến hắn, nghe đến tên hắn liền muốn giết chết hắn.” Ôn Tần Khê ngực đau đớn nói.
Y không thể không tự trách mình vì đã không khuất phục được cảm xúc của mình.
Lẽ ra y phải ghen tị bảo vệ trái tim mình ngay từ đầu nhưng sau khi bị nam yêu nữ đó kiên trì theo đuổi, làm sao y có thể cưỡng lại được sự cám dỗ.
“Đó là một điều tốt, ít nhất mọi chuyện đã đến mức này thì tôi quên được hắn khi tôi rời khỏi trò chơi này,” y nói như thể đang cố gắng thuyết phục bản thân.
Hệ thống không khỏi trong lòng thở dài.
Nó không hiểu được cảm xúc của con người nhưng nó biết chuyện giữa hai người vẫn chưa kết thúc.
“Được, được thôi sếp. Sẽ cùng nhau hát bên trái, bên trái, nha,” hệ thống hát một đoạn mà Ôn Tần Khê không quen thuộc nói.
“Bài hát đó là gì?” Ôn Tần Khê gãi đầu bối rối hỏi.
“Ai….. ngài có chắc mình sinh ra trên trái đất hay ngài là người ngoài hành tinh đến từ sao Hỏa? Nó được gọi là không thể thay thế… ngài biết không, hãy để tôi thổi bay tâm trí của ngài,” Jolie nói khi tìm kiếm bài hát trên internet trước khi nhấn play.
Sau ba mươi phút nghe, Ôn Tần Khê gật đầu tán thành.
“Không tệ, cái này thì sao? Tạo một danh sách những bài hát như vậy cho tôi nghe.” Ôn Tần Khê đáp.