– Đúng vậy! Là Hạ Hầu Long Thành đến, có chút chuyện muốn hỏi hắn, không hỏi rõ thì trong lòng thần thiếp không yên.
Thanh Chủ nói:
– Hạ Hầu Long Thành… là người đi đất Luyện Ngục tham gia sát hạch?
– Bệ hạ có trí nhớ thật tốt, là người đó.
– Nghe nói hắn thi được hạng chín, thành tích rất tốt.
– Thần thiếp vì việc này nên muốn tìm hắn hỏi rõ ràng, tiểu tử thô lỗ như hắn làm sao thi được hạng chín. Không hỏi không biết, sau khi hỏi rõ ràng thần thiếp hết sức tức giận. Thì ra thành tích của hắn là Ngưu Hữu Đức chia cho, để hắn hưởng lây…
Hạ Hầu Thừa Vũ kể tỉ mì tình huống, làm bộ tức giận nói:
– Thần thiếp đã sắp xếp rồi, sẽ trừ bỏ hạng chín của hắn. Việc sát hạch dù sao một tay thần thiếp lo, sao có thể để bản thân mình không làm việc công bằng được!
Cuối cùng Thanh Chủ cũng chịu cười:
– Nàng đấy!
Thanh Chủ nghiêng đầu nhìn nàng:
– Sát hạch lần này có nhiều người trùng tên, tưởng trẫm không biết chuyện gì sao? Trẫm chỉ không muốn làm quá tuyệt tình gây bắn ngược, dù gì Cao Quan đã chém đầu rất nhiều, nên mới kêu Cao Quan ngừng điều tra tiếp. Hạ Hầu Long Thành xem như một nửa điệt tử của trẫm, chỉ là vị trí đại thống lĩnh Thiên Nhai, cứ cho hắn đi. Tội gì lấy hắn ra chứng minh cái gì cho người khác xem? Có người lôi chuvyện này ra nói thì nàng cứ bảo đó là ý của trẫm, trẫm muốn xem thử ai dám nói gì!
Đúng là vị trí đại thống lĩnh Thiên Nhai bình thường không đáng lọt vào mắt Thanh Chủ, gã chỉ quan tâm thái độ của Hạ Hầu Thừa Vũ đối với việc này, coi thử nàng có giấu diếm mình không.
Hạ Hầu Thừa Vũ nắm đúng chỗ ngứa của Thanh Chủ. Thật ra Hạ Hầu Thừa Vũ thông qua người của Hạ Hầu gia là làm rõ ràng sự việc ngay, cố ý chặn Hạ Hầu Long Thành giữa đường kêu tới đây là làm cho Thanh Chủ xem.
Hạ Hầu Thừa Vũ cười khổ nói:
– Bệ hạ đã nói giúp hắn vậy coi như tiểu tử thối đó may mắn, thần thiếp xin tuân chỉ. Nhưng sát hạch tiếp theo thần thiếp vẫn lo phản ứng của quần thần quá lớn, muốn xin ý kiến của bệ hạ.
Thanh Chủ lạnh nhạt nói, bưng quỳnh tương ngọc dịch lên nhấp một ngụm:
– Nàng cứ thoải mái làm, có trẫm chống lưng cho, không phải lo cái gì. Chuyên sát hạch và cùng xếp hàng thì trẫm định mắt mở mắt nhắm, nhưng nếu có ai phản đối vậy kẻ đó nên nhìn xem mông mình lau sạch sẽ chưa. Nên tra ai, không điều tra ai chỉ có trẫm nói!
Hạ Hầu Thừa Vũ hiểu ra, hóa ra không cho Cao Quan tiếp tục điều tra vì trải đường cho sát hạch đợt sau.
Hạ Hầu Thừa Vũ mới hiểu ra Thanh Chủ lại hỏi:
– Nàng cảm thấy Ngưu Hữu Đức thế nào?
Hạ Hầu Thừa Vũ không biết sao Thanh Chủ bỗng dưng hỏi chuyện đó, nàng nói nước đôi:
– Có thể chạy thẳng thiên thính, danh tiếng khá nổi, thần thiếp chỉ nghe đồn chứ không rõ ràng. Ý của bệ hạ là…?
Thanh Chủ mỉm cười nói:
– Có mấy lão già thuận miệng nhắc trước mặt trẫm, Đằng Phi trở về tham gia triều hội càng tỏ ý muốn mãnh liệt là định kéo người qua chỗ mình, cảm thấy chiến tướng như vậy bị đặt ở Thiên Nhai ăn không ngồi rồi chôn vùi. Ài, Cao Quan cũng xin trẫm đòi điều tới Giám Sát Hữu Bộ của hắn, khiến trẫm khó xử đưa hắn cho ai cũng không thích hợp. Trẫm nói đây là người trong hệ thống Thiên Nhai, có thả người hay không phải xem ý của nàng, kêu bọn họ tìm nàng bàn đi. Ước chừng họ sắp sai người đưa lời với nàng, hãy chuẩn bị tâm lý đi.
Khuôn mặt Hạ Hầu Thừa Vũ kinh ngạc hỏi:
– Cao Hữu Sứ cũng lên tiếng?
Thanh Chủ gật đầu nói:
– Hình như năm xưa sát hạch mới bắt đầu thì Cao Hữu Sứ có nhắc một lần, khi đó trẫm nói miễn nàng không có ý kiến là được. Khi đó không biết Ngưu Hữu Đức có thể sống trở về hay không nên tạm gác lại, không ngờ lần này Cao Quan nhắc lại nữa, khiến trẫm hơi hứng thú với Ngưu Hữu Đức.