“Đường đường là đệ tử chân truyền thứ ba của Thị Huyết Điện mà lại phải trốn vậy sao?”, Diệp Thành nhìn Tôn Hạo với vẻ mặt đầy hứng thú.
“Diệp Thành”, Tôn Hạo khó nhọc bò dậy, hắn nhìn chằm chằm Diệp Thành, trong ánh mắt mang theo vẻ kinh ngạc và sợ hãi, “ngươi vẫn còn sống?”
“Ôi chao, ta không nhận ra ngươi còn có thiên nhãn đấy”, thần sắc của Diệp Thành trở nên khác thường, hắn nhìn vào trán của Tôn Hạo, ở đó có một đường rất mảnh, lúc này đang mở to dần, đó chính là một loại thiên nhãn giống như của Gia Cát Vũ.
“Thần chú?”, khi Diệp Thành còn đang sững sờ thì thiên nhãn của Tôn Hạo chợt mở ra khép lại, xung quanh thiên nhãn, không gian bắt đầu méo mó, từng làn sóng vô hình nhanh chóng lan ra.
Ngay sau đó, cơ thể Diệp Thành run rẩy, hắn chỉ cảm thấy bị một luồng sức mạnh thần bí kiểm soát.
Giây phút sau đó, Diệp Thành nhận ra trên cơ thể mình hiện lên đầy những phù văn cổ xưa, chúng đang chuyển động và tổ hợp lại với nhau theo một quỹ đạo nào đó, vả lại những phù văn đó còn mang theo sức mạnh phong ấn.
“Thiên Nhãn mang theo phong ấn, ta rất thích”, Diệp Thành mỉm cười, Tiên Luân Nhãn bên trái cũng mở theo, ấn kí tiên luân trên đồng tử từ từ chuyển động.
Sau đó, Tiên Luân Nhãn hình thành nên vòng xoáy màu đen, trên người Diệp Thành, những phù văn cổ xưa kia bị ép vào trong.
Phụt!
Tôn Hạo lập tức phun ra máu vì thiên nhãn thần thông bị phá khiến hắn gặp phải phản phệ khủng khiếp.
“Còn thủ đoạn gì nữa không?”, Diệp Thành nhìn Tôn Hạo.
“Ngông cuồng”, Tôn Hạo gằn giọng, hắn lập tức lấy sát kiếm chĩa về phía trán Diệp Thành.
Thấy vậy, Diệp Thành không vội di chuyển, hắn mỉm cười nhìn Tôn Hạo vả lại càng lúc càng cười to hơn.