“Tốt, tốt! Ngươi dám vũ nhục lão phu. Trước lần độ kiếp kế tiếp, cho dù lão phu tổn thương nguyên khí cũng phải đánh một trận với ngươi!”
Hắn bỗng nhiên lớn tiếng quát.
“Ngươi nguyện ý như thế, Hàn mỗ mong còn không được.”
Hàn Lập nghe vậy, không chút do dự tiếp lời, thanh quang ngoài thân chợt hiện, bộ dáng như sẽ lập tức động thủ.
“Hai vị đạo hữu chậm đã! Trước hết nghe bần tăng nói một lời. Việc này có lẽ Ngân Quang đạo hữu còn chưa rõ nhưng ta và Cố đạo hữu cũng biết một chút. Chỉ là lúc này bên Ma tộc đột nhiên gia tăng thế công nên mới không rảnh điều giải việc này. Nói ra thì cũng khiến Băng Phượng đạo hữu chịu không ít ủy khuất!”
Kim Việt thiền sư vội vàng ngăn giữa hai người, có chút xin lỗi nói với Băng Phượng.
“Việc này chỉ do một mình Thanh Long làm, không liên quan gì đến đại sư.”
Băng Phượng ngay cả khi có chút bất mãn với đám người tăng nhân, nhưng trên mặt hiển nhiên không dám biểu hiện ra ngoài, ngược lại còn cung kính đáp.
“Không thể nói như vậy! Bần tăng thân là một trong những trưởng lão Thiên Uyên thành, chuyện trở thành như vậy há có thể phủi sạch trách nhiệm. Bất quá, Thanh Long hiện đã là một trong số trưởng lão bổn thành, mong rằng Hàn huynh có thể cấp chút mặt mũi! Thanh Long thí chủ mặc dù trước đó có chút không đúng nhưng dù sao vẫn chưa thật sự tạo thành thương tổn với Băng Phượng đạo hữu. Không bằng để cho Thanh Long đạo hữu xuất một số linh thạch lớn, coi như là tạ lỗi với Băng Phượng tiên tử. Về phần số lượng linh thạch, bần tăng cam đoan Băng Phượng đạo hữu sẽ hài lòng.”
Kim Việt thiền sư sau khi lắc đầu, vẻ mặt thành khẩn nói với hai người Hàn Lập.
“Đại sư cảm thấy Hàn mỗ thiếu chút linh thạch đó sao?”
Hàn Lập nghe vậy, nhướng mày nói.
“Hàn đạo hữu hiển nhiên sẽ không thiếu chút linh thạch đó nhưng số lượng linh thạch này đối với Băng Phượng đạo hữu thì không thể nói là ít được. Đương nhiên, nếu đạo hữu còn điều kiện gì thì cũng có thể nói ra.”
Kim Việt thiền sư thâm ý sâu sắc nói.
“Cố huynh, Ngân Quang đạo hữu, hai người thấy sao?”
Hàn Lập trầm ngâm một lát không trực tiếp trả lời mà ngược lại hỏi hai người khác một câu.
“Nguyên bổn chuyện này Cố mỗ thật sự không muốn nhiều chuyện. Nhưng Ma tộc đang ở trước mặt, ta cũng không muốn xuất hiện chuyện không hay. Tại hạ chỉ hy vọng hai vị đạo hữu có thể hóa giải hiềm khích.”
Cố lão giả ngáp một cái, có chút hàm hồ nói.
Hàn Lập thầm mắng một câu: “Lão hồ ly” nhưng thần sắc lại lộ ra một bộ từ chối cho ý kiến, tiếp tục nhìn về phía Ngân Quang tiên tử.
“Thiếp thân mặc dù mới trở về không lâu nhưng đối với việc này cũng có nghe nói một chút, quả thực Thanh Long đạo hữu cũng có chút quá phận. Nhưng lúc này tu sĩ Hợp Thể kỳ trong thành không nhiều lắm, mỗi một người đều là chiến lực quan trọng chống cự Ma tộc, thật sự không nên xé to chuyện. Bất quá, chỉ bồi thường chút linh thạch thì đích xác không thỏa. Thanh Long đạo hữu nếu cảm thấy không ngại thì xuất ra một số tài liệu hoặc bảo vật mà Băng Phượng đạo hữu cần nữa là được. Ta nghĩ như vậy là ổn thỏa nhất!”
Ngân Quang tiên tử suy nghĩ một chút, có vài phần thiên vị Hàn Lập, đề nghị nói.
“Hừ, xem ra ba vị đều nhận định lỗi thuộc về tại hạ!”
Sắc mặt Thanh Long thượng nhân trầm xuống, không nhịn được hừ lạnh nói một câu.
“Có phải đạo hữu sai hay không thì ta nghĩ bản thân đạo hữu hiểu rõ nhất! Chẳng lẽ Thanh Long đạo hữu xem ta giống như người thường, muốn đưa ra chứng cứ sao? Bất quá nếu thật sự muốn tìm người làm chứng, nơi này dường như có mấy vị.”
Sắc mặt Kim Việt thiền sư có chút trầm xuống, sau khi nhìn lướt qua mấy người Tiểu Hồng, thần sắc vô cùng bình tĩnh, nói.
Đám người Tiểu Hồng vừa nghe nhắc tới mình, hai mặt nhìn nhau, một câu cũng không dám nói ra.
“Băng Phượng, ý ngươi thế nào!”
Hàn Lập trầm ngâm đứng một hồi lâu mới quay đầu lại ngưng trọng hỏi Băng Phượng một câu.
“Nếu các vị tiền bối đã ra mặt thì thiếp thân cũng không tiện nói thêm gì, tất cả đều do Hàn huynh làm chủ!”
Nữ tử này rất thức thời, nói.
“Nếu như vậy, không nói đến số linh thạch và bảo vật kia, ta còn có một điều kiện. Nếu hắn đông ý thì việc này tạm thời bỏ qua!”
Hàn Lập híp mắt lại, sau khi tự định giá một hồi mới chậm rãi nói.
“Điều kiện gì, Hàn đạo hữu không ngại nói ra xem!”
Kim Việt thiền sư hiếu kỳ, hỏi một câu.
“Rất đơn giản, không cần linh thạch và bảo vật. Hàn mỗ ngay cả khi không tính là thân gia xa xỉ nhưng chút đồ ấy cũng không thiếu. Thanh Long đạo hữu nếu có thể không né tránh đỡ của ta ba chiêu thì mọi việc trước đây coi như chưa xảy ra!”
Trên mặt Hàn Lập chợt lóe sát khí, nói.
“Cái gì, Hàn huynh vẫn muốn động thủ!”
Kim Việt thiền sư hơi kinh hãi, thất thanh nói!
“Chỉ là tiếp ba lần công kích của tại hạ mà thôi, không tính là động thủ. Đại sư có thể nói là luận bàn thần thông thì cũng không quá.”
Hàn Lập thản nhiên nói một câu.
“Thanh Long đạo hữu, ý ngươi thế nào?”
Kim Việt thiền sư thấp giọng thương lượng với hai người Ngân Quang tiên tử vài câu sau đó quay đầu hỏi Thanh Long thượng nhân.
“Đỡ ba chỉêu của ngươi, được phép dùng bảo vật?”
Thanh Long thượng nhân sau khi hơi do dự, cẩn thận hỏi một câu.
“Tu sĩ chúng ta thần thông hơn phân nửa đều dựa vào bảo vật, tự nhiên là vật dụng không thể thiếu. Như thế nào, đạo hữu và tại hạ tu vi không chênh lệch nhiêu lắm, chẳng lẽ ngay cả đỡ ba chỉêu của tại hạ cũng không làm được sao?”
Hàn Lập lạnh lùng nói, trong giọng nói rõ ràng mang theo một tia châm chọc.
“Hừ, ngươi không cần khích tướng, bổn tọa đáp ứng điều kiện này.”
Sắc mặt Thanh Long thượng nhân sau khi âm tình bất định một lát, rốt cục hừ lạnh một tiếng, đồng ý nói.
Theo như lời Hàn Lập nói, bản thân là tu sĩ cùng giai, nếu ngay cả can đảm đỡ ba chiêu mà cũng không có thì chỉ sợ là hắn cũng không có mặt mũi nào đặt chân ở Thiên Uyên thành được nữa.
“Tốt lắm, nếu Thanh Long đạo hữu đã không có ý kiến gì nữa, chúng ta liền tìm một nơi luận bàn, các hạ cũng không muốn trì hoãn việc này chứ?”
Hai mắt Hàn Lập chợt lóe hàn quang, lập tức âm u nói.
“Nếu bổn tọa đã đồng ý, sớm tỷ thí cũng không sao. Ngươi chọn địa điểm đi!”
Thanh Long thượng nhân sau khi đáp ứng điều kiện của Hàn Lập thần sắc có vẻ cực kỳ lanh lợi, không suy nghĩ thêm liền trả lời ngay lập tức.