Giống như… thần tiên!
Sấm chớp đùng đùng, mọi người đều sợ hãi.
Sau này quen biết Cố Thành trung, rồi khi biết được diện mạo, thân phận và địa vị của anh thì lại càng cảm thấy cao đến nỗi không thể với tới, khoảng cách vô cùng lớn.
Giống như sự khác biệt giữa mây và. | bùn vậy.
Thần tiên thì sao có thể ở bên người phàm được chứ? Đó là một sự sỉ nhục đối với thân tiên.
Nhưng… Từ lúc nào lại phát hiện Cố Thành Trung không phải thần tiên nhỉ?
Có thể là lúc anh bị thương, nằm trên giường bệnh, mạng sống như ngàn cân treo sợi tóc.
Có thể là lúc mình sắp chết, anh tin vào lời nói quỷ thần.
Có lẽ là những lúc anh cũng có khẩn cầu người khác, để người ta bảo vệ mình.
Có lẽ là lúc đứa bé sắp mất, anh không biết phải làm thế nào, anh bất lực, chỉ có thể đau đớn khổ sở.
Có lẽ là lúc anh cần diễn kịch để đối phó với Tạ Quế Anh, không ngần ngại mà đầu độc chính mình.
€ó lẽ là lúc anh cần mình, ôm chặt lấy cô, không thể cử động…
Trong mắt người ngoài, tổng giám đốc tập đoàn Gố Linh là một sự tồn tại cao tít tắp.
Chỉ một cái giãm chân đã uy phong lãm liệt, không ai dám chống lại.
Quả thực Cố Thành Trung là như Vậy.
Người không quen đều cảm thấy như vậy, cảm thấy anh chính là bá chủ thiên hạ, tồn tại như một vị thần.
Muốn gió có gió, muốn mưa có mưa.
Nhưng chỉ có Hứa Trúc Linh là từng thấy Cố Thành Trung chân thật nhất.
Tìm hiểu từng chút, dần kéo gần khoảng cách giữa hai người.
Anh biết đau, anh sẽ bị thương, cũng cần có người an ủi, ôm lấy anh.