Nói xong thì tới mở cửa . Trần viện không muốn vào , nhưng những người này nói đang giữ con của ông, ông không vào liệu có được không ? Thế là đành phải lết chân vào trong đó . Khi vừa vào trong nhà , ông đã thấy con trai mình bị trói quỳ một góc, khuôn mặt bầm tím vì bị đánh . Vừa thấy mặt ông nó đã khóc rống lên.
– ” phụ thân , hu hu hu…cứu con , cứu con với . Con chết mất…”
Nhìn thấy con mình bầm dập, Trần Viện hoảng hốt vô cùng . Con đau thì cha mẹ xót , ông run run lại gần ôm lấy con mà hỏi.
– ” cần nhi , rốt cuộc con đã làm chuyện gì mà lại bị trói, bị đánh như thế này?”
Câu hỏi vừa dứt , Trần Đú Cần còn chưa kịp mở miệng , hai tên kia đã bật cười lớn.
– ” ha ha… làm gì ư ? Nó ở đây đánh bạc và nợ tiền của chúng tôi , số tiền nợ đã lên tới 3 kim nguyên bảo . Ông bây giờ lo tìm ba kim nguyên bảo để trả cho chúng tôi , rồi chúng tôi cho ông chuộc con”
Lời nói tựa sét đánh ngang tai . Trần Viện giật mình muốn ngất xỉu , tưởng chừng trời đất sụp đổ trước mặt mình . Ba kim nguyên bảo với những người lao động bình dân như ông là một con số khổng lồ, ông đào đâu ra để trả bây giờ ? Ông quay lại nhìn con mà hỏi.
– ” Cần nhi, chuyện này có thật hay không?”
Trần Đú Cần đôi mắt ứa lệ , quay sang nhìn ba tên kia mà nói trong ấm ức.
– “là các ngươi , các ngươi lừa ta , các ngươi cố ý giăng bẫy lừa ta “
Tên Hải và tên Linh nghe vậy thì bật cười khả ố.
– “lừa người thì đã sao? Chúng ta có ép ngươi đánh bạc không , hay là tự ngươi đòi đánh? Chúng ta có ép ngươi vay tiền không, hay tự ngươi đòi vay ? “
Nói xong lại đưa tờ giấy nợ ra, trên đó có dấu vân tay điểm chỉ của Trần Đú Cần mà nói .
– ” khi ngươi ăn tiền, ngươi cười sung sướng , có bảo chúng ta lừa ngươi không? Đến khi ngươi thua hết tiền, đòi chúng ta cho vay, rồi điểm chỉ vào tờ giấy này , có ai ép buộc ngươi không? Không ai ép buộc cả, là ngươi tự nguyện làm mọi chuyện . Bây giờ nói rõ ra , lúc ngươi ký giấy nợ , lúc ngươi đánh bạc đều có nhiều người tới đây ăn uống và chứng kiến . Nếu bây giờ kiện ra quan, chúng ta cũng sẽ đi cùng ngươi”
Lời nói vừa dứt, khuôn mặt trần đú cần tái mét lại . Quả thật không sai , những lời đấy của chúng hoàn toàn đúng . Không ai ép buộc nó cả , chỉ có điều nó không hiểu một số chuyện . Trần Viện nhìn khuôn mặt của con cũng đoán được sự tình , lúc này nhăn nhó mà than.
– “trời ơi , cần nhi ơi là Cần nhi . Con có hiểu cờ gian bạc lận là gì không? Những người đánh bạc luôn có một kỹ năng nào đó giúp họ giành chiến thắng, con làm sao ăn được cờ bạc của người ta?”
Trần Đú Cần bây giờ đã hiểu chuyện, nhưng cũng đã muộn . Không sai, tên mặt sẹo kia có khả năng lắc bầu cua theo ý muốn của mình . Đó là kỹ năng hắn tập luyện trong một thời gian rất dài, chính là một tên làm việc trong sòng bạc. Những ngày qua nó ăn được tiền đều là do bọn chúng thả cho ăn , rồi ngày cuối cùng mới giăng bẫy bắt nó . Nhấp nhả liên tục , khiến nó say máu vào cờ bạc, không những trắng tay còn gây ra khoản nợ ba kim nguyên bảo. Trần viện lúc này ấm ức bật khóc, ngửa mặt lên trời mà than.
– ” trời ơi là trời, sao tôi khổ thế này ? Hỡi ông trời ơi , con đã làm gì nên tội mà ông trời đầy đọa con như thế ?”
Tiếng than của Trần Viện không khiến bọn kia mủi lòng , bọn chúng nghe than thì lại bật cười nói.
– ” ông làm gì mặc xác ông, bây giờ lo ba kim nguyên bảo trả nợ cho chúng ta, bằng không chúng ta xử nó “
Trần viện lúc này phẩn nộ , giận con mà nói .
– “xử nó thì xử đi, ta cũng không đào đâu ra ba kim nguyên bảo mà trả cho các ngươi. Mặc kệ các ngươi muốn làm gì nó thì làm “
Trần Đú Cần nghe vậy thì tái mét mặt, nhìn cha mình mà cầu xin .
– “Phụ thân , người để mặc con chết sao?”
Trần Viện im lặng không nói , bản thân ông lực bất tòng tâm, thật sự cũng không biết phải làm gì bây giờ. Lúc này tên mặt sẹo gật đầu cười lạnh.
– “được, ông nói thế thì ta chiều ý ông”
Hắn đứng dậy, rút sau nhà ra một cây đao sáng bóng , vỗ lên thân đao một tiếng “keng…” rùng rợn mà đi tới . Hắn vươn cao cây đao lên , động tác chém đầu người . Trần Đú Cần mặt cắt không còn giọt máu, mà Trần Viện hoảng hốt không kém , ông vội đưa thân người lên che cho con mà hỏi .
– ” ngươi… ngươi… định làm gì ?”
Lời nói ấy vừa dứt , tên Hải từ sau lưng tên mặt sẹo bước tới , đưa tờ giấy ra trước nói .
– “tờ giấy này không phải là tờ giấy nợ mà là tờ giấy bán mạng . Thằng con ông đã bán mạng cho chúng tôi với giá 3 kim nguyên bảo . Bây giờ chúng tôi chặt đầu nó , sau đó đem tờ giấy này lên quan thì cũng chẳng phải chịu trách nhiệm gì đâu”
Trần viện hoảng hốt quay phắt lại nhìn con mình. Khuôn mặt tái mét của nó chứng tỏ rằng đây chính là sự thật . Nó thì không biết đọc chữ , trong lúc vay nợ đâu có biết trên tờ giấy vay nợ ghi cái gì? Chỉ thấy được chữ ba kim nguyên bảo là nó hiểu nên đưa tay nhấn đại điểm chỉ . Đến lúc hiểu ra mọi chuyện thì hỡi ôi đây lại là tờ giấy bán mạng , xem ra cuộc đời nó sắp tàn rồi.