– Dạ!
Liễu Thành Trạch thoáng do dự, nói:
– Là như vậy, ta muốn mua lại của hắn, đã trả giá rất lớn, dùng Đại Dương đan, Tử Hoàn đan cùng Kim Cương Lưu Ly đan trao đổi với hắn, ai ngờ hắn chẳng những không đổi, ngược lại còn đánh con ta bị thương…hai cha con chúng ta không phải đối thủ, đành phải từ bỏ!
– Các ngươi không nói với hắn là ta cần dùng dược liệu kia sao?
Thanh âm nói.
– Còn chưa kịp nói xong thì hắn động thủ…hắn nói nếu ngươi muốn dược liệu kia thì đi tìm hắn. Hơn nữa hắn còn nói lời rất khó nghe, còn nói là mua danh cầu lợi, hư danh nói chơi, một quyền có thể đánh chết một đống…
Vẻ mặt Liễu Thành Trạch sợ hãi nói.
– Cái gì? Ta mua danh cầu lợi? Hư danh nói chơi?
Oanh!
Cửa nhà tranh bị khí lãng nổ tung, một thân ảnh cao gầy bước nhanh ra ngoài.
Người này mặc bộ ma y, thoạt nhìn không lớn, chỉ hơn ba mươi, nhưng đôi mắt như điện mang, thường bắn ra ánh sáng lạnh làm lòng người run sợ.
– Dạ…
– Dạ sao? Hừ, có phải ngươi đắc tội người nào, tính toán ta thay ngươi xuất đầu?
Ma Y nhân cũng không tin lời nói của Liễu Thành Trạch, mà hừ lạnh một tiếng, ánh mắt lạnh lẽo như nhìn thấu linh hồn của đối phương.
– Ta…ta không dám!
Liễu Thành Trạch tuôn mồ hôi lạnh.
– Không dám? Tâm tính của ngươi ta đã sớm biết, mượn dùng tay ngươi luyện đan chẳng qua bởi vì thuật luyện đan của ngươi cao minh mà thôi. Ta mặc kệ ngươi cùng người kia có thù hận hay không, ta hỏi ngươi một lần, trên người hắn rốt cục có loại dược liệu kia thật hay không?
Ánh mắt Ma Y nhân lạnh lùng hỏi.
– Có, loại dược liệu kia tên Thạch Hóa Nhục Lựu, là một loại dược liệu đặc thù do quáng thạch sản sinh…
Liễu Thành Trạch vội vàng nói.
– Có là tốt rồi, nói cho ta biết hình dạng của hắn cùng việc hắn đang ở đâu!
Ma Y nhân thản nhiên nói.
– Dạ, hắn tên Nhiếp Vân…
Liễu Thành Trạch vội vàng chỉ dẫn tường tận một lần.
– Nhiếp Vân? Được, ngươi chờ tin tức đi, ta sẽ đem Thạch Hóa Nhục Lựu mang về!
Ma Y nhân nói xong, sưu một tiếng biến mất, tốc độ cực nhanh giống như chưa từng xuất hiện qua bao giờ.
– Đi rồi?
Nhìn quanh thấy Ma Y nhân đã đi, Liễu Thành Trạch đứng không vững, phác thông một tiếng ngồi bệch xuống đất, lúc này mới phát hiện toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh.
– Uy lực của Xuyên Sơn Thế không kém, nhưng ta luôn cảm thấy mặt trên hẳn còn thêm một tầng, có thể siêu việt…
Nhẹ nhàng lướt nhanh trong núi rừng, trong tay Nhiếp Vân cầm Huyền Ngọc kiếm chậm rãi huy lên, đang tìm cơ hội đột phá.
Nhưng loại công kích cao hơn rốt cục là gì, thật giống như trong đầu còn cách một tầng màng, biết rõ là có nhưng không va chạm tới.
– Bỏ đi, hiện tại không nghĩ ra được, có lẽ khi linh cảm tới trực tiếp liền lĩnh ngộ.
Nghĩ mãi vẫn không nghĩ ra, Nhiếp Vân bất đắc dĩ lắc đầu, lại đeo kiếm ra sau lưng đi thẳng về phía trước.
Lần này đi một chuyến Tế Bắc thành có thu hoạch, chẳng những lấy được Tử Hoa Ngọc Ấn, còn lấy được bảo bối của phủ thành chủ, xem như giá trị xa xỉ.
Tuy bảo bối không có giá trị lớn với bản thân, nhưng với người nhà lại trợ giúp không nhỏ.
– Đáng tiếc không có bảo bối luyện thể, nếu không tốc độ luyện thể sẽ nhanh hơn không ít!
Nhiếp Vân thở dài.
Rèn luyện thân thể chính là quá trình không ngừng siêu việt cực hạn, may mắn hiện tại hắn là trị liệu sư, một khi thân thể không chịu nổi có thể dùng trị liệu khí khôi phục, sau đó rèn luyện lại khôi phục…cứ lặp đi lặp lại như vậy, đã làm cho tốc độ tu luyện Linh Tê luyện thể quyết nhanh hơn kiếp trước gấp mười lần.
Cho dù tốc độ đã nhanh như vậy, nhưng muốn đạt tới tầng thứ ba đại thành không dùng một hai năm là không thể nào.
Vô luận là tu luyện thế nào, đều là càng về phía sau sẽ càng khó khăn. Bằng không ở kiếp trước hắn cũng không cần dùng tới ba trăm năm mới đạt tới đan điền huyệt khiếu cảnh đỉnh.
Nói tới bảo bối luyện thể, tỷ như Diễm Hỏa, Nhất Nguyên Hàn Băng, Nguyên Tinh Khí…nhưng mấy thứ đó thập phần trân quý, đừng nói Tế Bắc thành không có, thậm chí ở Thần Phong thành có tìm được hay không vẫn khó nói.