Khúc Yên về lớp với bài thi trên tay, Tô Nhiên Nhiên thấy số điểm trên bài thi khẽ há to miệng, không khống được mà hét lên:”Trời ạ, cậu được 150 điểm sao?”
Cả lớp bắt đầu nháo nhào lên, vài bạn học phía trước mượn bài thi của cô xem xét. Sau đó là truyền cho gần hết cả lớp.
Bài thi của Lục Minh 145 điểm đã gọi là bá rồi, cô bạn vừa chuyển vào còn hiên ngang nắm trọn 150 điểm trong tay.
Khúc Yên cười nhạt, khiêm tốn nói:”May mắn thôi.”
Lần này cả lớp nhìn cô với con mắt khác, tôn sùng có ganh tỵ có. Nói không chừng ngoài ban cán lớp ra thì cô còn lọt top mười học sinh của toàn trường năm nay cũng nên.
Trước đó miệng lưỡi cô kín như bưng, luôn miệng nói “bình thường, bình thường”, khi ấy ai cũng nghĩ cô chỉ giỏi mỗi môn Tiếng Anh, ai ngờ điểm Toán còn vượt mặt cả lớp trưởng họ.
”Vậy là lớp có người giỏi hơn cả Lục Minh rồi, bá quá đi thôi.”
Lục Minh trầm mặc cầm bài thi của mình trong tay, siết chặt đến mức run rẩy, trước đó cậu ta còn tự tin là mình đứng đầu lớp với thành tích xuất chúng, thế mà giờ lại có người còn vững vàng đè bẹp được cậu ta.
Tô Nhiên Nhiên không xem là vậy, trước đó Khúc Yên có bảo là chuyển vào lớp không có bài kiểm tra nào hết. Khi ấy Tô Nhiên Nhiên còn nghĩ nhà cô đút tiền vào để cô đến được lớp giỏi, nhưng đến giờ cô ấy mới hiểu nguyên nhân chính là đến từ thành tích khủng khiếp của cô.
Trong tiết học thứ hai nhà trường đã dán kết quả thi ở trên bảng thông báo dưới toà dạy học của trường, sau tiết học kết thúc Khúc Yên nắm tay Tô Nhiên Nhiên kéo xuống chỗ mọi người đều bu đen lại bảng thông báo.
Ngô Chung Trạch thấy cô chạy ra khỏi lớp cũng biết cô đi đâu, bỏ viết xuống kêu vài người bàn đi cùng.
Có tận năm bảng thông báo, ba bảng đầu là của ba khối, một bảng là danh sách xếp hạng top một trăm của trường và một cái bảng đỏ cuối cùng chính là top mười người đứng đầu trường. Trên đó còn kèm ảnh, tên và cả lớp.
Khúc Yên muốn vào xem nhưng vì quá đông nên cô chỉ có thể đợi cho mọi người tản ra bớt.
Ngô Chung Trạch nhìn cô, ôm qua bả vai đưa cô vào bên trong đám người. Khúc Yên bị kéo đi đột ngột kinh ngạc nói:”Ấy! Này muốn xem thì đừng lôi tớ vào!”
Ngô Chung Trạch im lặng, dáng người cậu ta cao ráo đứng trong đám người vô cùng nổi bật, có vài người khó chịu vì hành động của Ngô Chung Trạch định chửi mắng nhưng đến khi nhìn rõ mặt cậu ta thì người tảng đi không ít.
Khúc Yên ngạc nhiên nhìn họ nhưng cũng không để ý quá lâu, nhìn vào danh sách dò tên cô. Ngay tên, lướt qua bảng điểm.
Khúc Yên..
Toán: 150/150
Tiếng Anh: 150/150
Ngữ Văn: 125/150
Vật Lý: 90/110
Hoá học: 100/100
…
Ngón tay cô dừng tại đó thật lâu. Kéo đến ô xếp hạng cuối cùng. Nhìn thấy rồi cô lại không thể tin được, lồng ngực bắt đầu tăng tốc, cô xoa xoa mắt nhìn lại
Hạng..
Hạng 1..
”Ai xếp hạng nhất vậy?”
”Tìm thấy tên tớ chưa?”
..
Nhiều tiếng ồn xung quanh nhưng cô vẫn không nghe lọt tai, cô há miệng sau đó lại bật cười lên, trong lòng vui như nở hoa mà nhìn thành tích của mình. Nó không làm cô quá kích động mà hét lên “sao điểm mình lại có thể cao đến thế” hoặc những câu tương tự, vì chỉ cần cô thi. Hạng 1 luôn ghi danh cô.
Cô lướt tới bảng xếp một trăm người điểm cao nhất. Cô dò từ thấp đến cao.
…..
Hạng ba: Quý Khải, lớp 12 Ban A
Hạng hai: Lục Minh, lớp 11 Ban A
Hạng nhất: Khúc Yên, lớp 11 Ban A
Danh sách xếp hạng cả trường thì Khúc Yên lại một lần nữa xếp vị trí đầu tiên. Vừa mới vào học trường mới đã leo lên top đứng đầu trường.
Sang đến bảng đỏ, hình ảnh Khúc Yên được treo lên vị trí đầu cũng thật chói loá. Cứ nhìn rồi lại bật cười.
Cô vội lấy di động ra chụp lại hết tất cả, lúc này Tô Nhiên Nhiên khó khăn chui qua vài người đến gần cô. Khúc Yên kéo cô ấy lại rồi nhờ cô ấy chụp hộ mình một tấm.