Nhận lỗi với anh ta sao? Khấu đầu nhận lỗi sao?
Đây không phải là kể chuyện đêm khuya ở Thiên Phương chứ?
“Cậu cứ mơ giác mơ lớn xuân thu của cậu đi!”
“Tôi hận không thẻ giết cả nhà cậu!”
“Trong đầu của cậu toàn bộ đều là phân hết sao?”
“Nếu như tôi kháu đầu nhận tội với cậu, tôi sẽ biểu diễn một màn trồng cây chuối đại tiện cho cậu xem!”
Những tiếng mắng chửi giận dữ vẫn tiếp tục vang lên không ngừng.
Lâm Dương ngay lập tức chìm trong những lời lên án.
Vào lúc này, đừng nói là những người này, ngay cả Tần Bách Tùng và Hồng Gia Lạc đều cảm thấy quá nói dóc.
Nhưng chính vào lúc này, Lâm Dương lại đột nhiên lên tiếng.
“Nếu như tôi nói tôi có thể chữa khỏi cho Phần Tịch thì sao?”
Giọng nói phát ra, hiện trường sôi sùng sục ngay lập tức không còn một âm thanh.
Mọi người trợn tròn đôi mắt, không thể tin được nhìn Lâm Dương.
“Cậu … cậu nói cái gì?”
“Cậu có thể chữa khỏi Phần Tịch sao?”
“Điều này … điều này không thể nào! Ngay cả Phó viện trưởng Long Thủ cũng không thể chữa khỏi Phần Tịch, vậy cậu dựa vào cái gì để chữa khỏi Phần Tịch?”
Các thành viên của phái Nam run rẩy hét lên.
“Cho nên kỹ năng của Long Thủ không bằng tôi, đã thua tôi rồi. Chuyện ông ta không làm được, tôi không hẳn là không làm được!” Lâm Dương thờ ơ nói.
Mọi người vừa nghe xong, ngay lập tức giật mình.
Đúng vậy… Y thuật của Long Thủ quả thực có vẻ như: không bằng Lâm Dương, nếu không làm sao có thể thua anh ta?
Chuyện mà Long Thủ không làm được anh ta không hẳn là không thể làm được…
“Vậy thì…vậy thì cậu làm thế nào để chữa?” Có người vội vàng tiên lên hỏi.
“Chuyện này có thể nói miệng được sao?”
“Cậu lừa gạt chúng tôi thì phải làm sao?”
“Tôi không cần phải chứng minh với các người, các người có thể đi tìm những phương pháp khác để hoá giải Phần Tịch. Các người có thể tìm cách chữa trị từ các bác sĩ của Bắc Phái, Cổ Phái, Ân Phái, nhưng mà tôi nghĩ rằng không ai trêи thế giới này có thể chữa khỏi cho các người, ngoại trừ tôi! “
Lâm Dương thờ ơ nói, sau đó vung tay.
Một chiếc kim bạc bay ra và đâm vào cánh tay của người đã đặt câu hỏi.
Trong tích tắc, cánh tay của anh ta đã ngừng run rầy rồi.
Người đó toàn thân run lên, vô cùng kinh ngạc nhìn cánh tay của mình, sau đó hân hoan như điên cuồng: “Tôi đã hồi phục rồi sao? Tôi đã hồi phục rồi!”
Những người xung quanh cũng trợn to đôi mắt, như thể nhìn thấy một điều kỳ diệu.
“Không, anh còn chưa khôi phục. Nếu như thật muốn khôi phục, vẫn còn cần rất nhiều bước đi.”
Lâm Dương lắc đầu.
Quả không ngoài dự đoán, không quá một phút sau, cánh tay của người đó lại run lên, vẫn là tác dụng của Phần Tịch.
Nhưng cho dù chỉ kéo dài một khoảng thời gian ngắn, lại khiến cho tất cả mọi người đều nhìn thấy hy vọng.
Chỉ nhìn thây người đã đặt câu hỏi chạy như điên tới, trực tiếp ôm lấy đùi của Lâm Dương, háo hức hét lên: “Lâm Thần Y, cầu xin anh cứu tôi, cầu xin anh hãy cứu tôi, tôi biết sai rồi, chỉ cần anh sẵn lòng cứu tôi, anh muốn tôi làm cái gì tôi đều sẽ sẵn lòng”
Khi mọi người nhìn thấy cảnh này, cuối cũng cũng không chịu nỗi, tất cả đều chạy tới, xin lỗi và cầu xin Lâm Dương cứu chữa.
“Lâm Thần Y! Cứu tôi với đi!”
“Chúng tôi biết sai rồi.”
“Cầu xin anh đại phát từ bi, cứu chúng tôi một lần đi.”
“Anh muốn chúng tôi làm các gì chúng tôi đều đồng ý, cầu xin anh.”
Tiếng cầu xin bên tai không dứt.
Tất cả mọi người đều không thể kìm được, cho dù là những bác sĩ thiên tài đó cũng như vậy.
Liễu Như Thi, Nam Hành và những người khác sững sờ.
nhìn.
Tần Bách Tùng há to miệng.
Hồng Gia Lạc sớm đã ngây ngốc rồi.
Ai có thể nghĩ rằng, tất cả thực sự đã bị Lâm Dương nói trúng rồi?
Lâm Dương mặc kệ mọi người van xin, chỉ nhìn người duy nhất vẫn còn đứng đó.
Người đó là Hùng Trường Bạch.
Anh đang đợi câu trả lời của Hùng Trường Bạch.
Khuôn mặt già nua của Hùng Trường Bạch cũng buồn bã và đau khổ.
Cuối cùng, ông ta chậm rãi cúi người, cúi đầu xuống, khàn giọng đau thương nói: “Lâm thần y…… tôi đã học y từ năm tám tuổi, cho tới bây giờ vẫn chưa hề ngừng nghỉ. Tôi …
không thể từ bỏ Trung Y… “
Vị viện trưởng của Nam Phái này … cuối cùng cũng cúi cái đâu kiêu ngạo xuỐng rôi.