– Đa tạ. Dương Khai cười một tiếng, rút lui khỏi đám đông.
Tuy rằng không thăm dò được nhiều tin tức từ những người kia, những ít nhiều cũng xem như có chút thu hoạch.
Con chim lửa trong Ngọc Thanh Sơn kia có phải là Lưu Viêm hay không, đi vào thì mới biết được, hắn âm thầm thúc giục lạc ấn linh hồn trong thức hải, âm thầm cảm nhận.
Giữa hắn và Lưu Viêm có một liên lạc thần hồn, là năm đó gieo khi thu phục Lưu Viêm, chỉ cần khoảng cách không quá xa, thúc giục lạc ấn thần hồn liền có thể cho nhau cảm giác.
Nhưng khiến hắn thất vọng chính là, hắn cũng không có cảm giác được Lưu Viêm đáp lại.
Xem ra, chỉ có thể đi vào tìm hiểu.
Đang lúc quyết định chủ ý đi vào Ngọc Thanh Sơn, bỗng nhiên có một người lặng lẽ tiến gần phía sau, Dương Khai nhướng mày, quay đầu nhìn lại, liền thấy một thân hình thon nhỏ, thiếu nữ có bộ ngực lớn đang nhìn mình cười tủm tỉm.
Thiếu nữ kia vốn dĩ có lẽ là mỹ nhân quốc sắc thiên hương, nhưng nửa trên gò má của một nửa mặt lại có một mảnh bớt hình trăng lưỡi liềm, vết bớt khó coi kia trực tiếp phá hỏng tư cách là mỹ nữ của nàng, khiến rất nhiều nam nhân khi thấy nàng đều mắt ngời, sau đó liền bóp cổ tay thở dài.
Thiếu nữ mặc váy dài màu xanh, váy rộng thùng thình vẫn không che nổi bộ ngực phong vĩ kia, bên hông có mấy túi vải, cũng không biết là bên trong chứa đựng những thứ gì
Biểu hiện lấy lòng của nàng, trên mặt mang cả nụ cười vô hại, nhìn Dương Khai nhút nhát nói: – Vị đại thúc này, có thể dừng chân nói chuyện chút không.
Dương Khai sắc mặt tối sầm, gằn giọng nói: – Ai là đại thúc của ngươi? Ta già như vậy sao?
Tuy rằng xét từ ánh mắt của người bình thường, tuổi tác của Dương Khai quả thật cũng không nhỏ, nhưng xét về mặt võ giả, hắn vẫn rất trẻ, chỉ đơn giản nhìn từ vẻ bề ngoài, cũng chỉ là dáng vẻ chừng 20.
Bỗng nhiên bị một thiếu nữ xưng hô là đại thúc, tâm tình Dương Khai lập tức trở nên tồi tệ.
Dường như dáng vẻ hung ác của Dương Khai đã hù dọa thiếu nữ, nàng không khỏi lui về phía sau mấy bước, gương mặt tủi thân.
Dương Khai quan sát nàng một lượt, ánh mắt dừng lại ở vị trí căng tròn trong chớp mắt, không khỏi mi mắt co rụt lại: – Hư Vương tam tầng cảnh.
Hắn ngạc nhiên phát hiện, thiếu nữ xem ra chỉ 15, 16 tuổi này, lại có tu vi không kém mình chút nào.
Nhưng tuổi tác thực sự của đối phương là bao nhiêu, Dương Khai cũng không nói chính xác được, nói không chừng thiếu nữ này chính là lão yêu bà sống hơn mấy trăm ngàn năm, Dương Khai tuyệt đối sẽ không ngây thơ cho rằng vẻ tủi thân trên mặt nàng là thật.
Loại lão yêu bà thừa cơ đùa giỡn này, quả thực là gặp như ăn cơm bữa, biểu diễn đặc sắc của bọn họ có thể lừa được chính bản thân mình, huống chi Dương Khai.
Nhưng xưng hô như vậy, lại khiến Dương Khai nhớ lại một người.
Lâm Vận Nhi!
Năm đó khi ở Lăng Tiêu Tông, nha đầu kia liền luôn miệng kêu đại thúc, gọi rất tự nhiên, vô duyên vô cớ gọi như vậy khiến Dương Khai bị già đi rất nhiều.
Cũng không biết nha đầu kia hiện tại rốt cục ra sao, Dương Viêm lúc đó rời đi cũng không đưa theo ai, đến cả Diệp Tích Quân cũng không đưa đi, duy chỉ mang theo Lâm Vận Nhi, hiển nhiên là nhìn trúng thể chất Lực Phách Thể đặc thù của Lâm Vận Nhi.
Gương mặt Dương Khai dần dần trở nên nhu hòa, thiếu nữ đưa bàn tay nhỏ bé ra vỗ ngực mình, tăng thêm can đảm của mình: – Vị đại ca này, có thể dừng bước nói chuyện không?
Giả bộ thật giống! Dương Khai cười lạnh trong lòng, vẻ mặt bên ngoài không biến đổi, gật gật đầu nói:
– Ngươi muốn nói gì với ta.
Thiếu nữ nhìn xung quanh một chút, rất thận trọng, ngay sau đó đôi môi đỏ mọng nhuyễn động, nói với Dương Khai một câu.
Dương Khai nhướng mày, trầm giọng nói: – Không lừa ta?
– Ta và ngươi không thù không hận, lừa ngươi làm gì? Thiếu nữ vẻ mặt oan uổng.
– Đi trước dẫn đường. Dương Khai ra hiệu một cái.
Thiếu nữ lập tức nở nụ cười, quả nhiên đi trước dẫn đường.
Nhưng nàng lại không chút đề phòng với Dương Khai, cũng không biết là giả vờ hay là không chút sợ hãi.
Dương Khai đoán là khả năng thứ hai.
Đi một hồi, liền rời khỏi khu vực đông người, đến một nơi vắng vẻ, có hai người đã sớm đợi từ trước, nhìn thấy thiếu nữ trở về, gương mặt đều tỏ vẻ mừng rỡ.
Dương Khai âm thầm quan sát, âm thầm thả ra thần niệm quét qua bọn họ, phát hiện họ cũng đều là võ giả Hư Vương tam tầng cảnh, hai người này một nam một nữ, nam nhân thần sắc kiên nghị, nụ cười hòa ái, khiến người cảm giác như mộc xuân phong, thiếu nữ kia trang điểm lộng lẫy, dáng người xinh đẹp, đôi mắt dường như tích chứa ma lực cực mạnh, khiến người không tự chủ được bị hấp dẫn, đôi môi đỏ nhuyễn động kia lại vô cùng hấp dẫn.
Chắc chắn có không ít nam nhân, e là chỉ liếc nhìn nàng một cái sẽ ngẩn người.
Dương Khai đồng thời cũng biểu hiện ngẩn ra, sau đó rất nhanh khôi phục lại trạng thái bình thường.
Biểu hiện này của hắn khiến cô gái kia nhìn thấy, khóe miệng không khỏi hơi nhếch một cái, lộ ra nụ cười, tựa hồ như rất hài lòng với mị lực của bản thân.
– Tiểu Thất muội muội, tìm được người rồi sao? Cô gái kia cười hỏi.
Thiếu nữ nghe vậy gật gật đầu, hớn hở nói: – Vị đại ca này có lẽ có thể, hơn nữa cũng rất hứng thú đối với kế hoạch của chúng ta.
Vừa nói, nàng vừa đưa tay chỉ Dương Khai.
Nam tử kia nhìn về phía Dương Khai mỉm cười gật đầu, ôm quyền nói: – Tại hạ Từ Thanh, xin hỏi bằng hữu xưng hô thế nào.
– Dương Khai! Dù sao ở trong Tinh Giới này cũng không có mấy người biết mình, Dương Khai cũng không vẽ ra một cái tên giả.
– Vu Nhược Mai thiếp diện kiến Dương huynh.
Cô gái ở bên cạnh kia dịu dàng thi lễ.
Dương Khai vội vàng đáp lễ.
– Ta tên là Mạc Tiểu Thất. Thiếu nữ dẫn Dương Khai đến đây cũng tự mình giới thiệu một chút.
Dương Khai gật gật đầu, nói: – Tiểu Thất cô nương, ngươi vừa mới nói biết con chim lửa giờ đang ở đâu, đây có phải là thật không?