“Theo lão phu tính thì Thị Huyết Điện đã bị lừa rồi”, Vô Nhai Đạo Nhân vừa vuốt râu vừa bấm đốt tay.
“Xem ra Bắc Sở sắp tới sẽ rất náo nhiệt”, Gia Cát Vũ vuốt râu mặt mày ý tứ.
“Xem ra hắn lại giở thói cũ rồi”, Cổ Tam Thông cũng nói với vẻ mặt đầy ý tứ.
“Thói cũ, gì mà thói cũ?”, Man Sơn đột nhiên quay sang nhìn nhóm lão bối.
“Chính là mời người đi nói chuyện nhân sinh”.
“Là…là sao?”, Man Sơn gãi đầu, mặt mày ngơ ngác nhìn Gia Cát Vũ và Cổ Tam Thông.
“Trói người đòi tiền chuộc”.
“….”.
Trong một khu rừng mà chim cũng không thèm đậu, Diệp Thành đang ngồi xếp bằng trên một tảng đá từ từ mở mắt.
Đạo thân tự nổ, bản thể là hắn cũng bị ảnh hưởng, để lại ám thương, đến bây giờ mới trở lại trạng thái đỉnh phong.
Hắn không đi theo bước chân của Hạo Thiên thế gia mà nấp trong khu rừng này, sẵn sàng giúp Hạo Thiên thế gia ngăn cản đại quân Thị Huyết Điện truy đuổi bất cứ lúc nào.
“Chắc bây giờ mọi người đã trốn khỏi Bắc Chấn Thương Nguyên rồi”, Diệp Thành nhìn sắc trời và ước lượng thời gian, chắc chắn Hạo Thiên Huyền Chấn đã dẫn người của Hạo Thiên thế gia rút lui khỏi phạm vi Bắc Chấn Thương Nguyên.
Nhưng hắn vẫn không dám lơi là.
Thoát khỏi Bắc Chấn Thương Nguyên không có nghĩa đã thoát khỏi nguy hiểm, muốn đến thế giới phàm trần mà không sử dụng truyền tống trận thì phải mất ba ngày, mà trong ba ngày này, bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra biến cố.
Thị Huyết Điện có nền tảng vững chắc ở Bắc Sở, xảy ra sai lầm ở bất kỳ giai đoạn nào đều có thể gây ra thảm hoạ cho Hạo Thiên thế gia.
“Nghe nói gì chưa, Diệp Thành chết rồi đó”, khi Diệp Thành đang trầm ngâm suy nghĩ thì trong hư không bỗng truyền tới một giọng nói.
“Diệp Thành? Diệp Thành nào?”
“Còn có mấy Diệp Thành nữa? Thánh chủ Thiên Đình ở Nam Sở ấy”, giọng nói đó lại vang lên: “Ngươi chưa xem thuỷ tinh ký ức Thị Huyết Điện tặng miễn phí à? Diệp Thành bị ép đến mức phải tự nổ, ôi chao, thảm lắm!”