Chung Linh ở phía sau nhìn bóng dáng vừa đi khỏi của anh liền lẩm bẩm một câu.
“Hức… Khỏi cần anh nói, chồng của tôi cũng sẽ ra tay hỗ trợ cho tôi thôi…!”
Nói rồi, cô cũng rời khỏi đi ngược hướng với anh
Sau khi hai người giải tán thì ở phía sau bức tường xuất hiện ra một người đàn ông từ nãy giờ đã nghe lén hai người nói chuyện. Nét mặt người đó khi nghe xong đã trở nên xanh xao và không ngừng lo lắng.
*****
Ngay lúc này ở bệnh viện.
Lam Lam lại được đưa vào phòng kiểm tra sức khỏe lần nữa. Tâm trạng của cô bây giờ đã không còn ở đây nữa, mà nó đã theo anh đi đến buổi lễ kết hôn của anh và cô ta từ lâu rồi.
Cô không biết anh sẽ phản ứng như thế nào khi thấy được cô ta đang mặc chiếc váy cưới cùng anh bước vào lễ đường. Anh có còn nhớ những gì anh đã hứa với cô không?
Cô ý tá đang chuẩn bị đẩy Lam Lam vào phòng chụp X quang, thì bất ngờ đặc câu hỏi.
“Hôm nay tôi không thấy chồng cô vậy? Anh ấy đi đâu rồi, cô bị bệnh nặng như vậy, anh không đến chăm sóc cho cô sao? “
Câu nói của cô ý tá khiến Lam Lam chỉ biết gượng cười đáp lại với cô ấy bằng một câu nói tuy rất nhẹ nhàng, nhưng lại mang sự đau đớn sâu tận bên trong.
“Dạ chồng tôi đang bận… Bận đang phải kết hôn với người con gái anh yêu”.
Cho dù anh có nói hôn lễ sẽ không diễn ra và anh chỉ yêu mình cô đi nữa. Cô cũng sẽ bắt buộc rời khỏi anh, cô không biết phẫu thuật lần này có thể thành công hay không? Nhưng thay vì cho cô niềm hi vọng thì cô chọn cách buông tay anh. Có thể anh sẽ hạnh phúc hơn khi khỏi lo lắng cho cô nữa và anh cũng đã bớt gánh nặng đi phần nào.
Cô y tá nghe xong chỉ im lặng nhìn Lam Lam, cô cảm thấy cô gái này có gì đó rất tội nghiệp. Nhìn vào ánh mắt của cô ấy, cô dám chắc cô ấy phải yêu chồng mình rất nhiều lắm.
*****
Hôn lễ sẽ bắt đầu trong vài phút sắp tới. Cả nhà họ Tần rất dũng cảm lắm mới có thể đến đây dự lễ cưới sắp được diễn ra.
Ông nội đã bắt đầu khó chịu ra mặt, ông liếc nhìn hình cưới của Lục Diệp Bằng và Dương Tiểu Vy liền tỏ vẻ thái độ.
“Đúng là vô liêm sỉ… Chúng ta tại sao lại đến đây làm gì? “
Mai Anh ngồi kế bên nghe vậy chỉ biết cong môi lên cười nhẹ, bà nhìn qua ba chồng của mình liền trả lời.
“Ba đừng nôn nóng, kịch hay sắp mở màn rồi! “
Lúc này, ánh mắt của bà đột nhiên nhìn thấy Thiên Dật đang cười nói với Diệp Ngôn thì bà liền có cảm giác bực mình.Không suy nghĩ nhiều, bà bước tới nắm lấy tay đứa cháu của mình, rồi nói.
“Con đến đây để dự đám cưới không phải hẹn hò, mau theo mợ về chỗ mau” Nói rồi, bà liền lôi Thiên Dật về chỗ.
Từ sau khi xảy ra chuyện của Lam Lam thì bà đã tuyên thề ngoài Thi Thi lỡ đã lấy Lục Diệp Văn rồi thì bà sau này sẽ không cho một đứa con nào của nhà họ Tần có liên quan đến nhà họ Lục nữa.
Chuyện tình yêu của Thiên Dật vì vậy cũng phải chấm dứt ngay tại đây.
Thiên Dật và Diệp Ngôn cũng còn nhỏ không biết nhiều về chuyện của hai gia đình, nên thấy mợ có thái độ như vậy Thiên Dật cũng không mảy may nghi ngờ. Ngôn Tình Trọng Sinh
Sau khi dẫn Thiên Dật về chỗ xong, Mai Anh lại đi ra một gốc lấy điện thoại ra điện cho một người.
“Sau khi Lam Lam đã về nhà, cô hãy đưa An Nhiên đến đây… Ở đây có rất nhiều phóng viên, hãy cẩn thận”.
Nói xong, bà liền cúp máy nhìn về Lục Diệp Bằng đang đứng tiếp khách ở đó. Ánh mắt bà hiện rõ lên sự tức giận rõ rệt. Hôm nay cũng sẽ là ngày kết thúc mọi chuyện.
Lục Diệp Bằng cảm nhận được có người đang nhìn mình, anh nhanh chóng nhìn qua thì thấy mẹ của Lam Lam đang nhìn anh. Bất chợt anh cảm thấy rất khó xử,lập tức cuối chào bà.
Mai Anh lại không quan tâm bà liền trở về chỗ cũ.
Dương Tiểu Vy thấy vậy, nhìn theo hướng mắt của anh. Thấy anh nhìn mẹ chồng cũ của mình, cô ta liền nhếch mép nghiến răng nói nhỏ.
“Em quên mời cô ta đến dự nữa… Không biết người vợ cũ của anh hiện giờ đang ở đâu… Cô ta đã chết chưa…?”
Lục Diệp Bằng sững người, anh lập tức dùng đôi mắt sắc lạnh lườm liếc cô ta.
“Cô ấy còn chưa chứng kiến người hại cô ấy gặp quả báo thì làm sao phải chết được… Em đừng nôn nóng, không chừng em sẽ là người chết trước cô ấy đấy! “Một câu nói buâng hơu của anh lại khiến trong lòng cô ta không ngừng phải run sợ lên.
“Anh… “
“Anh đi gặp một vài người bạn,em ở đây tiếp khách đi”Lục Diệp Bằng đã rất chán ghét khi đứng cạnh cô ta,anh không đợi cô ta lên tiếng liền đánh trống lãng rồi đi nhanh đến chỗ Tịch Duy An và Hoắc Thiếu Tiên có cả Chí Huy đang đứng ở đó.
Dương Tiểu Vy cũng thấy một người đàn ông xuất hiện, anh ta không ngừng ra dấu cho cô đi vào trong.
Cô ta nhìn xung quanh một hồi, rồi cũng rời khỏi.
Dương Tiểu Vy bị người đàn ông kéo vào một căn phòng trống. Vừa vào anh đã ôm hôn cô ta rất cuồng nhiệt.
“Giang Thâm! Sao anh lại ở đây?”Dương Tiểu Vy thở hỗn hễn nhìn vào nét mặt đẹp trai của người đàn ông mà cô yêu.
Giang Thâm không chịu nổi úp mặt vào ngực của cô. Giọng nói khàn khàn.
” Hôm nay em đẹp lắm, nếu chú rể là anh thì hay biết mấy”.
“Sẽ là anh mà, anh đừng như vậy! ” Dương Tiểu Vy kéo đầu anh lên ôm chặt.
Giang Thâm nhìn cô rất lâu, cười khổ nói.
“Hôm nay anh có được mời đến dự, em yên tâm đi… Anh sẽ không phá đám cưới của em đâu”.
” Mời… Ai mời anh vậy? ” Dương Tiểu Vy ngạc nhiên, ai mà có thể quen anh ngoài cô ra.
Giang Thâm vẫn ở tư thế ôm cô trả lời.
“Là Thi Thi… Cô ấy mời anh đến”.
Dương Tiểu Vy nghe xong tỏ vẻ không hiểu. Thi Thi là người mời thì cô càng phải nghi ngờ. Cô còn nhớ trước đó đám cưới của cô và Hạo Thiên,rồi đến đám cưới Lục Diệp Bằng và Lam Lam, ngay cả vừa rồi lễ đính hôn của Hạo Thiên và Tiểu Sơ, Thi Thi đều không mời anh. Vậy sau lần này lại mời.
Rốt cuộc chị ta đang có ý đồ gì?
Giang Thâm trong lòng lo lắng, anh bắt đầu lên tiếng khuyên nhủ.
“Em hãy suy nghĩ kỉ lại đi, hôn nhân này xem chừng là một cái bẫy đó”.
Dương Tiểu Vy vào lúc này chỉ nghĩ đến số tài sản sắp có mà không hề quan tâm lời nói cảnh báo của anh.
” Anh thôi đi! Xong hôm nay chúng ta sẽ có tiền… Anh hãy ngồi yên chờ em làm xong hôn lễ này đi”
“Nhưng mà… “
“Giang Thâm! Anh có yêu em không? ” Dương Tiểu Vy cắt ngang lời nói của anh.
Giang Thâm nhanh chóng gật đầu.
“Anh yêu em! “
“Vậy thì được… Mọi chuyện sẽ không sao đâu. Qua hôm nay, chúng ta sẽ thuộc về nhau”
Dứt lời, cô vừa định rời khỏi thì Giang Thâm lại không cho, anh kéo cô lại hôn chặt đôi môi của cô lần nữa.Giọng điệu ra lệnh.
“Nói em yêu anh, hãy nói thật nhiều em yêu anh cho anh nghe”.Anh chỉ muốn biết trong lòng cô anh sẽ là người duy nhất.
Dương Tiểu Vy mỉm cười ôm chặt cổ anh khẽ nói.
” Em yêu anh, Dương Tiểu Vy chỉ yêu mỗi một mình Giang Thâm… Em yêu anh rất nhiều, em mãi mãi yêu anh… Không một ai có thể thay thế anh cả… Giang Thâm là của Dương Tiểu Vy này!”.
Ngay lúc này không biết xui hay hên mà trong căn phòng này không biết từ đâu đã xuất hiện một người và người đó đã quay phim lại từng quá trình diễn ra trong căn phòng này bằng chiếc điện thoại,khi nghe những câu đường mật của Dương Tiểu Vy, người đó nhịn không được liền đưa tay lên ôm chặt miệng của mình, hai mắt trợn lên hoàn toàn kinh sợ.