“Đại, đại nhân.” Tát Vũ kích động: “Có phải phần thưởng gì ngài cũng sẽ đồng ý không?”
“Còn phải xem nhóc muốn cái gì mới được.” Nghiêm Mặc có chút tiếc nuối trong lòng, ba tên đệ tử của mình hình như không có đứa nào là khiêm nhường. Có điều, ngẫm lại lúc ban đầu khi thấy ba tên quỷ nhỏ này, Diệp Tinh với Tát Vũ đều không hiền lành gì, chuyên môn bắt nạt bạn bè, bây giờ thì tốt hơn so với trước kia nhiều, ít nhất tụi nó đã không chủ động đi ăn hiếp bọn nhỏ hơn hoặc yếu hơn mình, cũng sẽ không gây chuyện lung tung.
Tát Vũ thấy Nghiêm Mặc vẫn mang theo nụ cười trên mặt, lập tức la lớn: “Đại nhân, con muốn gọi ngài là sư phụ giống Ô Thần!”
Nghiêm Mặc cẩn thận suy nghĩ một chốc, liền đồng ý.
Tát Vũ hét lên một tiếng, nhào về phía trước, ôm chặt lấy đùi Nghiêm Mặc, gào khan: “Sư phụ! Sư phụ sư phụ sư phụ!”
Trong lỗ tai Nghiêm Mặc toàn là tiếng gọi sư phụ, hắn nhịn một chốc, thấy thằng nhóc Tát Vũ vẫn còn tiếp tục gào khan, liền đá cho nó một cái văng ra xa, sau đó đi mất.
Tát Vũ bò dậy đuổi theo, có điều lần này không nhào lên ôm đùi, nó cứ ngây ngô mà đi theo sau lưng Nghiêm Mặc, nếu có ai nhìn sang phía này, nó liền kêu một tiếng ‘sư phụ’.
Không đến nửa ngày, Diệp Tinh đã biết chuyện.
Thằng bé vừa nghe bảo từ nay về sau Tát Vũ cũng có thể quang minh chính đại gọi Nghiêm Mặc là sư phụ giống Ô Thần, liền phát điên.
Nhào tới ôm đùi thôi chưa đủ, nó còn khóc đến mức thở không nổi, bộ dáng kia muốn bao nhiêu tủi thân liền có bấy nhiêu tủi thân.
“Con, con cũng muốn, hức hức, vì sao chỉ có một mình con là không được, hức hức, đại nhân, ngài không thích con sao? Con… Oa hu hu ——!” Bạn nhỏ không lâu trước đây còn mới sắm vai ‘đệ tử được cưng chiều nhất’, nay không tiếp thu được đả kích quá mức này, liền khóc muốn đứt ruột.
Nghiêm Mặc mấy lần siết chặt nắm tay muốn đánh người, nhưng thấy nó nhỏ quá nên không xuống tay được, mà nó cứ khóc mãi không dứt, mới nhịn không được rống lên: “Lúc trước đã nhận ba đứa tụi bây vào cửa rồi, tụi bây muốn gọi sư phụ thì gọi, ai không cho gọi hả? Đứng lên ngay, còn khóc nữa thì mang đi vứt cho cả nhà Thiết Bối Long xơi đấy!”
“Uông!” Cả nhà Thiết Bối Long ở bên ngoài đáp một tiếng.
Diệp Tinh liền nín khóc, nghe Nghiêm Mặc đồng ý cho nó gọi sư phụ, nó liền vui vẻ muốn gọi, nhưng chỉ có thể phát ra tiếng hức hức nức nở, còn bắt đầu nấc cụt.
Nghiêm Mặc thở dài một tiếng, xách thằng nhỏ lên, châm cho nó hai châm.
Châm xong, Diệp Tinh không cà hức cà hức và nấc cụt nữa, mặt đầy nước mắt nước mũi nhe răng cười gọi: “Sư phụ.”
Nghiêm Mặc xoa xoa đầu nó, bảo nó đi mời những người có chức trách quản lý trong bộ lạc đến sảnh nghị sự. Thời tiết quá lạnh, mùa đông lại dài, hiện giờ có điều kiện, đương nhiên không thể đày đọa bản thân nữa.
Sảnh nghị sự quá trống trải, Nghiêm Mặc tự quyết định, chọn một phòng họp có thể chứa hai mươi người, ở bốn góc tường để mấy chậu than, trên tường thì cắm hai cây đuốc, đóng chặt cửa, nhiệt độ trong phòng liền mau chóng tăng lên.
Nghiêm Mặc nhìn phiến đá treo trên tường mà nhíu mày, hắn cho rằng đã làm rất tốt rồi, nhưng khi mùa đông thật sự tới mới phát hiện còn rất nhiều thứ chưa làm được.
Đầu tiên là chống lạnh.
Nhà cửa xây từ đá tuy kiên cố, ở một mức độ nào đó có thể nói là đông ấm hạ mát, nhưng ấy cũng phải xem nhiệt độ bên ngoài. Nhiệt độ quá thấp, thì vẫn lạnh, ngay cả nước để trong nhà cũng có thể đóng băng, năm trước mọi người phải ngủ chung với nhau mới miễn cưỡng qua được mùa đông.
Nghiêm Mặc nghĩ đến giường đất nung, nghĩ đến địa hỏa long, nhưng hắn chỉ biết có một vật như vậy, chứ căn bản không biết làm, ngay cả gợi ý cũng không biết gợi ý làm sao.
Hơn nữa, hun giường đất cũng vậy, mà hun địa hỏa long cũng vậy, đến cả kệ bếp và ống khói, tuy bọn họ xây nhà có ống khói, nhưng kệ bếp lại không có.
Nghiêm Mặc còn nghĩ tới loại giường cổ xưa nhất, trực tiếp nhóm lửa dưới giường đất, sau đó cả nhà ngủ trên giường đất.
Tiếp theo là lấy ánh sáng cho nhà cửa.
Vì cản gió rét, nên mọi người đều thả mành da thú trên cửa sổ xuống, đồng thời còn chặn tấm ván gỗ, như vậy sẽ không bị gió lùa, nhưng ban ngày nhà cửa lại u ám như trời tối, phải đốt đuốc mới thấy đường, việc này rất bất tiện và có hại cho mắt.
Cuối cùng là chuyện làm Nghiêm Mặc đau đầu nhất, nó có liên quan đến bộ lạc Nguyên Tế, tư tế của họ đưa ra đề nghị muốn tiến vào Cửu Nguyên cho đến khi qua mùa đông, mà tù trưởng Hào cũng đồng ý rồi, vì thế họ đã tìm tới cửa.
Người ta nói, sẽ không ở không, sẽ làm việc hoặc dùng thức ăn để trao đổi giống người lùn, chỉ cần ở đến mùa xuân năm sau. Mặt khác, lão tư tế còn đưa ra yêu cầu, bọn họ không muốn ở ngoại thành giống người lùn, mà phải vào nội thành.
Ha hả!
“Đại nhân.” Những người có chức trách quản lý trong bộ lạc đã lục tục tới, có người đi theo nhóm.
Nghiêm Mặc gật đầu đáp lễ với họ, bảo họ ngồi xuống rồi nói.
Nguyên Chiến đến cuối cùng, thấy người trong phòng đều đầy đủ, liền bước tới cạnh Nghiêm Mặc, kéo ghế ra ngồi xuống, đi thẳng vào vấn đề: “Từng người nói, bắt đầu từ Tranh, nói hết những việc mà mọi người không thể giải quyết hoặc khó giải quyết ra.”
Đại Hà vẫn luôn canh giữ ở cửa, thấy đã đến đông đủ liền đóng cửa lại, đi ra sau Nghiêm Mặc đứng.
Tranh hắng giọng, nói về vấn đề huấn luyện chiến sĩ trong mùa đông.
Nguyên Chiến nhìn về phía các chiến sĩ thủ lĩnh khác, Liệp và những người còn lại đều tỏ vẻ nếu thức ăn và dược vật đầy đủ, thì sẽ không lãng phí mùa đông này, các chiến sĩ tốt nhất vẫn phải huấn luyện.
“Có ai phản đối ý kiến để chiến sĩ huấn luyện trong mùa đông không?” Nguyên Chiến nhìn một vòng.
Không có ai mở miệng.
“Vậy vấn đề này được quyết định, về sau nếu không phải là tình huống đặc biệt thì suốt một năm các chiến sĩ vẫn phải huấn luyện, bất kể là chiến sĩ bình thường hay chiến sĩ thần huyết.” Nguyên Chiến tuyên bố.
“Vâng!” Các thủ lĩnh lĩnh mệnh.
“Người tiếp theo.”
Ngồi bên cạnh Tranh là Liệp, Liệp lắc đầu, tỏ vẻ anh không có gì muốn nói.
Nguyên Chiến lại nhìn về phía Mãnh ngồi bên trái Liệp, Mãnh lập tức giơ tay: “Tôi có việc muốn nói.”
“Nói.”
“Tôi hy vọng bộ lạc có thể thành lập một tiểu đội thám báo, chuyên phụ trách trinh sát và truyền tin.” Về điểm này, trước đó Mãnh đã thảo luận với hai đầu não lớn nhất của bộ lạc, Nguyên Chiến lẫn Nghiêm Mặc đều tỏ vẻ việc thành lập đội thám báo là tất yếu.
Hôm nay đưa chuyện này ra thảo luận công khai, chính là để chọn đội viên và định ra ai sẽ phụ trách chi đội này.
Bọn Tranh cũng biết thám báo rất quan trọng, sau khi được Nghiêm Mặc giảng giải vài lần thì càng xem trọng việc thám báo, Mãnh nói muốn thành lập đội thám báo, không có ai phản đối. Ngay cả việc Mãnh nói muốn chọn đội viên tinh anh từ các chiến sĩ đoàn vào đội thám báo, bọn họ cũng không có ý kiến. Và thủ lĩnh đội thám báo sẽ là Mãnh.
Nguyên Chiến vung tay lên, quyết định: “Về sau chiến sĩ đoàn thứ tư của Mãnh sẽ sửa tên thành thám báo đoàn, thấp hơn đoàn sẽ là những đội thám báo. Chủ yếu phụ trách trinh sát, truyền tin.”
Nghiêm Mặc chen vào: “Còn có thăm dò và thu thập tình báo. Đội thám báo không chỉ có tốc độ nhanh, thị lực còn phải tốt, những năng lực khác cũng phải ưu tú, tốt nhất là có thể tác chiến độc lập.”
Năm đó khi hắn chữa bệnh ở quân trường, có một ông chú từng nói với hắn, rằng thám báo thời cổ đại chính là tổ tông của bộ đội đặc chủng, không phải là những tinh binh ưu tú nhất thì sẽ không đảm đương nổi vị trí thám báo, có đôi khi, thám báo còn gánh cả nhiệm vụ làm mật thám đột nhập vào bản doanh của địch.
“Người tiếp theo!” Nguyên Chiến lại nhìn về phía người kế bên.
Cứ thế cho đến khi tới phiên Nghiêm Mặc.
“Các anh buổi tối ngủ không thấy lạnh sao?” Nghiêm Mặc cười hỏi.
Mọi người cũng cười rộ lên, người nào tính tình hoạt bát liền cao giọng: “Lạnh, sao mà không lạnh chứ? Đi tiểu còn thấy nước tiểu đóng băng nữa mà.”
Nghiêm Mặc cười, bây giờ còn chưa tới mức ra cửa đi tiểu phải chống gậy, có điều cũng sắp tới lúc đó rồi. Mùa đông năm trước bị hoài, nhưng việc lấp đầy bụng và xây thành đặt trên đầu hắn và Nguyên Chiến, nên nhiều khó khăn của mọi người bị xem nhẹ, trong đó, giá rét là cái thứ nhất.
“Năm trước, từ khi tuyết rơi đến khi cỏ mọc kéo dài suốt năm tháng, nói cách khác, nơi này có hết nửa năm là mùa đông, ngoại trừ đốt lửa trong nhà, mọi người còn biện pháp nào chống lạnh tốt không? Cứ việc nói, sẽ rất hữu ích. Tôi nói trước một biện pháp, đây là do tôi nghe lén từ chỗ Tổ Thần, nên không biết cách làm tỉ mỉ.” Nghiêm Mặc kể về giường sưởi và địa hỏa long, giải thích một chút lợi ích và nguyên lý đơn giản của chúng nó.
Những người khác cho dù có thông minh, thì khuyết thiếu kiến thức cũng rất khó đưa ra ý kiến gì hay ho, mà nếu có giường đất và địa hỏa long làm mổi lửa dẫn đường, thì cuộc thảo luận sẽ khí thế ngất trời.
“Nếu đường ống thông khói có thể đặt dưới đất, thì chúng ta trực tiếp ngủ trên mặt đất luôn, vậy cũng ấm.”
“Không biết ống thông khói làm như thế nào ta, riêng tôi cảm thấy việc nhóm lửa dưới giường đất khá tốt, đơn giản, không có gì khó khăn.”
“Nhưng rất phí củi, bên cạnh chúng ta dù có rừng cây, nhưng vẫn còn rất nhiều người lùn, mà cách đó còn có bộ lạc Nguyên Tế, tất cả mọi người đều muốn sống qua mùa đông, chúng ta có thể đốn được bao nhiêu củi đây? Cũng không thể chạy vào sâu trong rừng.”
“Thì cho chiến sĩ đi, coi như huấn luyện.”
“Rừng rậm vừa xa vừa nguy hiểm, mọi người đừng quên, trong đó còn có tộc Si, nếu chiến sĩ vào rừng đốn củi đụng phải tộc Si đi thành đàn thì làm sao?”
Nói một hồi, mọi người liền cãi nhau.
Nguyên Chiến gõ mặt bàn thình thình, mọi người lập tức im lặng trở lại.
“Làm cả hai cách, ai có hứng thú với việc làm giường sưởi và ống thông khói, thì lát nữa tìm tôi hoặc là Mặc, nếu không, chúng ta liền chỉ định ra một người phụ trách. Mặt khác, bắt đầu từ ngày mai, Đại Sơn phụ trách việc dẫn đội xây cho mỗi hộ gia đình một cái giường đất rồi trực tiếp nhóm lửa bên dưới, ngoại trừ thủ lĩnh, các chiến sĩ có năng lực khống chế đất khác phải phối hợp với Đại Sơn.”
“Vâng.”
Nghiêm Mặc cũng đồng ý, cách nhóm lửa dưới giường đất là phương pháp chống lạnh nhanh nhất và hữu hiệu nhất trước mắt, cho dù tất cả mọi người đều không biết cách, thì làm vài lần là có thể tìm ra bí quyết.
“Còn về phần củi, trước tiên cứ thu thập ở gần đây, có tiến vào rừng hay không thì đợi tôi và tư tế đại nhân thương lượng xong sẽ bàn tiếp.”
“Vâng.”
“Còn một chuyện, Nguyên Tế…”
“Ình ình!” Tiếng đập cửa kịch liệt vang lên, cắt ngang lời nói của Nghiêm Mặc, Nghiêm Mặc và những người khác cùng nhìn về phía cửa.
Sau đó liền nghe thủ vệ bên ngoài gấp gáp hô lên: “Thủ lĩnh đại nhân, tư tế đại nhân, người trên tháp vọng có việc gấp cần bẩm báo!”