“Sư phụ nàng bị ép buộc hút phù dung tán? Bị giết chết? Chuyện này là ngươi làm?” Thanh âm của Lý Duyên Ý không lớn, nhưng sát ý vọt ra từ giữa hai hàm răng làm cho Quảng Thiếu Lăng toàn bộ da đầu đều tê rần, lập tức quỳ xuống tại chỗ hô to oan uổng:
“Dù có cho vi thần một ngàn một vạn lá gan vi thần cũng tuyệt không dám làm ra loại chuyện này! Chuyện này vi thần thật sự không biết gì cả! Chắc hẳn là kế châm ngòi ly gián của Vệ thị kia! Bệ hạ tuyệt đối không thể mắc mưu a!”
Quảng Thiếu Lăng hô to oan uổng, cũng không dám ngẩng đầu lên, tâm phế đều giống như hỏa thiêu, chỉ sợ ngay sau đó Hoàng thượng sẽ hạ lệnh lôi nàng ra ngoài ngũ mã phanh thây.
Lý Duyên Ý ho khan, bình thản “Ân” một tiếng, tựa hồ là tin tưởng lời nói của nàng.
“Quả nhân biết rõ vị sư phụ này, vị sư phụ này của nàng đối với nàng tâm tư bất chính, quả nhân đã sớm muốn giết hắn. Chẳng qua A Hâm lúc còn nhỏ đã rời nhà ở bên ngoài học nghệ chinh chiến, cùng thân sinh phụ mẫu cũng không tính là quá thân thiết, nhưng trái lại rất tôn trọng vị sư phụ đã dẫn nàng nhập môn này. Nếu không phải nể mặt nàng, há có thể để cho tên thôn phu này sống đến ngày hôm nay? Chết đi cũng được.”
Tính mạng xem như được giữ lại, Quảng Thiếu Lăng thở phào một hơi nhẹ nhõm, ngẩng đầu lên.
“Nàng muốn cùng quả nhân đoạn tuyệt quan hệ.”
Lý Duyên Ý đem bức thư đã bị siết chặt ở trong tay mở ra, chỉ vào từng câu từng chữ trên đó.
Quảng Thiếu Lăng nhất thời không thể phản ứng lại: “Cái gì?”
“Nàng nói quả nhân tâm tư đố kỵ xem mạng người như cỏ rác, chuyên hại người vô tội, chuyên hại những người tri giao ít ỏi cuối cùng của nàng. Nàng muốn cùng quả nhân đoạn tuyệt quan hệ, để tránh cho người bên cạnh lại phải chịu liên lụy.” Lý Duyên Ý dùng sức đập một chưởng vào trên bàn, cười ầm lên sau đó trở nên dữ tợn nói, “Nàng nói nếu không phải là do nàng cùng quả nhân quen biết nhau Tạ gia cũng sẽ không chịu thất bại thảm hại! Nàng nói sau khi suy nghĩ cặn kẽ quyết định cùng quả nhân mỗi người mỗi ngã!”
Quảng Thiếu Lăng khó có thể tin: “Sao, làm sao, bệ hạ chưa bao giờ sát hại bất cứ một người tri giao nào của nữ lang a.”
Nghiên mực bị Lý Duyên Ý hung hăng ném xuống mặt đất, “Xoảng” một tiếng vang lớn, chu sa bắn tung tóe khắp mặt đất.
Quảng Thiếu Lăng nhấp nháy đôi mắt, bị dọa đến hoảng hốt.
“Quả nhân là muốn giết quả nhân đương nhiên muốn giết, muốn giết cũng là quả nhân tự tay giết! Quả nhân tự tay ở trước mặt nàng giết! Để cho nàng biết trên đời này không có bất kỳ kẻ nào có thể vượt qua quả nhân cùng nàng có nửa phần liên hệ nào! Nhưng hiện tại thì sao!” Lý Duyên Ý nổi giận, một cước đá đổ long ỷ ở trên cao, quét sạch tất cả mọi vật ở trên bàn xuống đất, “Là kẻ ti tiện nào ở giữa châm ngòi! Là ai ——!”
Quảng Thiếu Lăng vội vàng khuyên nhủ: “Bệ hạ bớt giận! Vi thần lập tức đi điều tra!”
“Ngươi tra cái rắm! Ngoại trừ nàng thì còn có thể là ai! Quên mất quả nhân đã giao cho ngươi nhiệm vụ gì rồi sao?! Đi giết Vệ Đình Húc cho ta!”
“Dạ, dạ!”
“Cút!”
Quảng Thiếu Lăng chạy đi, Lý Duyên Ý cảm giác như có một thanh kiếm đang điên cuồng cắt chém ở bên trong thân thể nàng, đau đớn khiến nàng đứng cũng không vững.
Trong đầu giống như nước sôi đang điên cuồng bốc khói, tâm trạng khó bình ổn, trong lúc khó chịu nàng cố sức đi ra bên ngoài điện, bảo Truy Nguyệt binh lính chuẩn bị ngựa.
“Bệ hạ muốn đi nơi nào?” Truy Nguyệt binh lính hỏi.
“Xuất cung.”
“Xuất cung? Nhưng mà……”
“Không muốn giữ lấy đầu nữa thì cứ việc nói thêm một câu.”
Lý Duyên Ý cuối cùng vẫn là chậm một bước.
Ngay khi nàng đang muốn lên ngựa thì Canh Thái hậu đến đây.
Canh Thái hậu cùng với hai tiểu Hoàng môn đi theo phía sau, nhìn thấy Lý Duyên Ý đã đổi thành một thân hồ phục nhẹ nhàng lại còn dắt ngựa, lập tức gọi nàng lại: “Bệ hạ đây là muốn đi đâu!”
Lý Duyên Ý không nói, dắt ngựa đi dọc theo con đường nhỏ ở phía sau Ngự Hoa viên hướng ra ngoài cung, con đường này chính là được đặc biệt thiết lập cho Hoàng thượng đi tuần, Canh Thái hậu xuất hiện ở đây thực rõ ràng là đã đoán được hướng đi của nàng.
Canh Thái hậu tiến lên một bước chắn ở phía trước ngựa, ngẩng đầu ưỡn ngực: “Bệ hạ nếu muốn xuất cung, thì bước qua thân thể của ai gia đi!”
Thái độ của Canh Thái hậu vạn phần cương quyết, tựa hồ đã sớm biết nàng muốn làm cái gì.
Lý Duyên Ý chợt hiểu ra.
“Người là do mẫu hậu giết?” Lý Duyên Ý hỏi nàng, “Làm cho người yêu dấu của quả nhân rời xa quả nhân, đây là điều mà mẫu hậu muốn? Mẫu hậu, người rốt cuộc là hận quả nhân đến bao nhiêu?”
“Ai gia hận bệ hạ? Bệ hạ nói những lời thương tâm này liệu có từng nghĩ tới cảm thụ của ai gia?! Ai gia thời thời khắc khắc đều lo lắng cho an nguy của bệ hạ đều lo lắng cho an nguy của Đại Duật! Nữ nhân kia chỉ cần còn sống một ngày cũng chính là mối nguy của Đại Duật! Bệ hạ như thế nào lại không rõ!” Canh Thái hậu túm lấy cánh tay của Lý Duyên Ý, khóc nức nở nói, “Hồng nhan họa thủy, hồng nhan họa thủy a bệ hạ! Đã có bao nhiêu câu chuyện xưa vong quốc như vậy bệ hạ đều đã quên rồi sao? Vốn tưởng rằng bệ hạ sẽ không bị sắc đẹp mê hoặc, nhưng không ngờ bệ hạ lại bại bởi một chữ tình. Bệ hạ có hiểu được nỗi lòng làm mẹ của ai gia hay không? Có còn nhớ chính mình là Hoàng đế Đại Duật hay không?”
“Nếu không có nàng quả nhân từ sớm đã chết vô số lần rồi! Lại như thế nào có thể đứng ở chỗ này nghe lời giáo huấn của mẫu hậu! Mẫu hậu cũng nói quả nhân chính là Hoàng đế, nhưng vì sao lại nhiều lần xâm lấn uy quyền của Hoàng đế? Mẫu hậu khẩn trương rốt cuộc là vì chuyện quả nhân sa vào ái tình hay là muốn noi theo tiền triều mà độc hậu!” Lý Duyên Ý cảm giác trong hai lỗ tai vang lên tiếng ong ong liên tục, bực dọc không chịu nổi, vung tay đẩy Canh Thái hậu ra.
Canh Thái hậu đột ngột lui về sau hai bước, nếu không nhờ có tiểu Hoàng môn phía sau đỡ lấy thì nàng chắc chắn đã ngã xuống đất.
Canh Thái hậu không nghĩ tới Lý Duyên Ý lại đối với chính mình như vậy, gương mặt hiện lên vẻ khó tin: “Bệ hạ đẩy ai gia? Bệ hạ lại có thể vì ả tiện nhân kia mà đẩy ai gia?” Canh Thái hậu tiến lên một bước, chỉ vào bụng mình nổi cơn thịnh nộ nói, “Ai gia là mẫu hậu của ngươi! Là thân sinh mẫu thân của ngươi! Mang thai mười tháng nhận hết mọi gian khổ mới sinh ra được ngươi! Hao tổn bao nhiêu tâm tư mới bảo hộ được ngươi bước lên ngai vàng! Hiện giờ ngươi lại có thể đối với ai gia như vậy! Trong mắt ngươi liệu có còn luân lý cương thường, còn nhớ rõ chữ hiếu có bao nhiêu nét bút hay không!”
Thái độ nhe răng trợn mắt của Canh Thái hậu làm cho mí mắt của Lý Duyên Ý nảy giật điên cuồng, sự tức giận kiềm nén đã lâu khiến cho máu trong người nàng chảy ngược, hít sâu một hơi muốn mở miệng, một chữ cũng chưa kịp nói, máu lại bắn đầy lên người Canh Thái hậu.
Canh Thái hậu hai mắt ngưng đọng, hoàn toàn ngây ngẩn cả người.
Từ ngực cho đến cằm, mũi, mặt và trán, tất cả đều là máu của Lý Duyên Ý phun ra.
Lý Duyên Ý thân mình thoáng lung lay, trông thấy bộ dáng này của Canh Thái hậu, đưa tay sờ sờ lên môi miệng mình, trên ngón tay tất cả đều là máu.
“Hoài…… Hoài Sâm……” Canh Thái hậu sợ hãi, đỡ lấy cánh tay Lý Duyên Ý, “Hoài Sâm con làm sao vậy? Đừng dọa mẫu hậu.”
Ta làm sao vậy?
Lý Duyên Ý đứng tại chỗ, hai mắt chớp cũng không hề chớp.
Ta làm sao vậy. Nàng tự hỏi chính mình.
Vì sao lại nôn ra máu? Hàn chứng ho khan đã lâu, nhưng cũng không đến mức nôn ra máu, lại càng không đến mức nôn ra nhiều máu như vậy.
Vì sao lại như vậy?
……
Lâm Định cùng Quảng Thiếu Lăng hội hợp, dẫn đầu binh lính mai phục ở bên ngoài thành.
Chờ đợi thật lâu, cuối cùng cũng nghe được tiếng vó ngựa dồn dập.
Có người ra khỏi thành.
Đại đội hộ tang tiến vào quan đạo tối om, phía trên chiếc xe ngựa dẫn đầu có cắm một ngọn đuốc, đón gió phần phật nhấp nháy.
Một đội ngũ hơn hai trăm người, trùng trùng điệp điệp.
Quảng Thiếu Lăng đã từng đi đến Vệ phủ, dưới ánh lửa nàng thấy rõ khuôn mặt của mã phu, đích thật là người của Vệ gia.
Quảng Thiếu Lăng không có lập tức động thủ, mãi cho đến khi nàng nhìn thấy chiếc xe ngựa mà Vệ Đình Húc thường ngồi xuất hiện ở trong tầm mắt.
Giết!
……
Trong chốn thâm cung kim song ngọc hạm* đèn đuốc sáng rực, chẳng qua Hoàng thượng hôm nay vẫn như trước không xuất hiện.
(*) Kim song ngọc hạm (金窗玉槛): song cửa sổ bằng vàng, thềm cửa lát ngọc thạch, ý chỉ sự xa hoa lộng lẫy
Các nam nữ phi tần vô cùng nhàm chán tự ở trong viện của chính mình ngắm trăng ngâm thơ, mà Vệ Cảnh An lại một mình ở trong phòng, mãi cho đến khi có một tiểu Hoàng môn tiến đến gọi hắn.
Vệ Cảnh An đi theo tiểu Hoàng môn tiến vào bên trong một gian phòng, đẩy cửa bước vào thì thấy Vưu Thường thị đã ngồi ở bên trong chờ hắn.
Vưu Thường thị nhìn chằm chằm Vệ Cảnh An, trên khuôn mặt phủ một lớp phấn dày cộm hiện ra ý cười nồng đậm, nâng tay chỉ tới, mời Vệ Cảnh An ngồi xuống đối diện hắn.
Khi Vệ Cảnh An quỳ ngồi xuống, phát hiện trên chiếc bàn dài trước mặt có một cái khay gỗ, trên khay gỗ có đặt một bình rượu, bình rượu được một mảnh vải trắng phủ lên.
Tình cảnh này, Vệ Cảnh An nhanh chóng hiểu được sắp phát sinh chuyện gì.
“Mời nha Quý phi.” Ngữ khí ung dung của Vưu Thường thị tựa như đang thật sự mời rượu.
Vệ Cảnh An nhấc mảnh vải lên, nhìn chằm chằm bình rượu độc, rất nhanh liền cầm nó lên, lúc sắp sửa đưa đến bên miệng thì dừng lại.
“Quý phi là một người thông minh.” Vưu Thường thị nhắm mắt lại, “Hiện giờ Vệ công đã tạ thế, tính mạng của Vệ gia toàn tộc đều đang bị nắm giữ. Tính mạng của một mình Quý phi đổi lấy cả nhà, thực có lợi. Không cần do dự nữa?”
Vệ Cảnh An cười lạnh một tiếng, ngửa đầu uống cạn.