– Thanh danh của Địa Thủy Phái ra sao, chẳng lẽ Dương đại chưởng môn còn không rõ ràng? Nhân tình của ngươi, dù cho cũng không ai dám lấy!
Dương Thiên Đô tức giận đến phát run, đây là trần trụi chế nhạo hắn a!
– Có điều…
Quảng Nguyên chuyển đề tài.
– Chúng ta chỉ là được thuê bảo vệ Hàn thiếu, chỉ cần Hàn thiếu bình an vô sự, chúng ta tự nhiên sẽ không ra tay. Vì lẽ đó, không bằng Dương đại chưởng môn cho ta chút thể diện, để Hàn thiếu đi dạo một chút, chúng ta thì đi uống trà, nói chuyện phiếm, được không?
Đi dạo con mẹ ngươi a!
Người của Địa Thủy Phái như muốn giết người. Lăng Hàn đi dạo là một chút cũng không an phận, một đường đập phá, so với thổ phỉ còn thổ phỉ hơn. Để hắn dạo nửa ngày, tổng bộ của Địa Thủy Phái có thể còn lại một miếng ngói lành sao?
Ánh mắt của Dương Thiên Đô đảo qua, ánh mắt sáng lên nói:
– Các vị, các ngươi chỉ bảo vệ thiếu niên này an toàn, đúng không?
– Phải!
Đám người Quảng Nguyên gật đầu.
– Vậy cô gái này cùng tiểu nha đầu kia, không nằm trong hàng ngũ bảo vệ của các vị a?
Dương Thiên Đô nhếch miệng cười gằn.
Hắn chỉ chính là Lưu Vũ Đồng và Hổ Nữu.
– Xác thực không phải!
Đám người Quảng Nguyên lại gật đầu.
– Được!
Dương Thiên Đô vung tay lên, chỉ vào Lưu Vũ Đồng và Hổ Nữu nói.
– Bắt hai người này cho ta!
Hắn khí định thần nhàn, nâng chung trà lên uống một hớp, cảm thấy tất cả lại trở về trong lòng bàn tay của mình.
– Vâng, Chưởng môn đại nhân!
Người của Địa Thủy Phái đều tinh thần đại chấn. Rốt cuộc tìm được chỗ đột phá, rốt cục có thể vươn mình làm chủ!
Lăng Hàn cười hì hì nói:
– Cho phép ta giới thiệu một chút! Vị tiểu thư xinh đẹp này họ Lưu, tên Vũ Đồng, Lưu gia quý nữ trong Bát Đại Hào Môn! Khà khà, ta thực sự khâm phục Dương đại chưởng môn, quyết đoán kinh người, ngay cả đại tiểu thư của Lưu gia cũng dám động! Trâu bò a, lá gan như vậy, ở Hoàng Đô là tuyệt không tìm được cái thứ hai!
Phốc!
Dương Thiên Đô phun ra ngoài. Lô Nhạc vừa lên sao có thể ngờ tới lại bị “đánh lén” như vậy, nhất thời bị dính đầy mặt.
– Dừng, dừng tay!
Dương Thiên Đô không có thời gian an ủi Lô Nhạc, vội quát thủ hạ ngưng lại, nếu như dám động võ với Lưu gia quý nữ, phỏng chừng chẳng mấy chốc sẽ có cường giả của Lưu gia tới cửa, san bằng Địa Thủy Phái.
– Đúng là tiểu thư Lưu gia, trước đây ta đã gặp qua một lần.
– Hoàng Đô song mỹ a, ai chưa từng nghe nói, quả nhiên đẹp kinh người.
– Sao nàng lại trộn lẫn với tiểu tử đáng ghét kia?
Người của Địa Thủy Phái xì xào bàn tán. Dính vào Lưu gia quý nữ, để bọn họ ngửi được khí tức bất an, lẽ nào Lưu gia không hài lòng bọn họ, cố ý để Lăng Hàn đến gõ một hồi?
– Đừng hiểu lầm!
Lăng Hàn khẽ mỉm cười, chủ động giải thích.
– Việc này không quan hệ tới Lưu gia, hôm nay ta tới, rất đơn giản, ngày hôm qua các ngươi đập phá… Vũ Đồng, chúng ta bị đập phá bao nhiêu cửa hàng?
– Bốn mươi bảy cửa hàng.
Lưu Vũ Đồng lập tức trả lời.
– Các ngươi đập phá bốn mươi bảy cửa hàng của ta, ngày hôm nay ta tới đòi công đạo.
Lăng Hàn nhoẻn miệng cười.
– Các ngươi dự định bồi ta bao nhiêu bạc?
Mẹ nó, ngươi chạy đến Địa Thủy Phái đập phá, lại còn muốn chúng ta trả lại công đạo cho ngươi?
Người của Địa Thủy Phái đều tức giận không thôi. Bình thường bọn họ bắt nạt bá tánh, làm đủ điều ác, cũng coi như người vô liêm sỉ, nhưng hiện tại lại thua chị kém em, da mặt kém xa Lăng Hàn.
– Ngươi chạy tới bản phái ngang ngược, còn muốn bản phái bồi thường ngươi?
Dương Thiên Đô tức quá mà cười, ngữ khí uy nghiêm đáng sợ.
– Không bồi?
Lăng Hàn nhoẻn miệng cười.
– Vậy ta liền đập tiếp!
—————