“Mẹ, mẹ nhất định phải làm cho chồng vui vẻ, nhưng ngàn vạn lần không được chọc chồng tức giận nhé.” Bé Kỳ rất không yên tâm dặn dò Tô Khiết. Ôi, thật sự lo lắng mà.
Tô Khiết: “…”
Tô Khiết trong chốc lát không biết còn có thể nói gì.
“Mẹ, con không làm phiền hai người nữa. Bye bye!” Bạn nhỏ Đường Vũ Kỳ còn không đợi Tô Khiết nói gì, đã dứt khoát cúp điện thoại.
Tô Khiết nhìn điện thoại đã bị ngắt kết nối, trong chốc lát còn chưa kịp định thần lại. Bé Kỳ thích dính lấy cô nhất lại cứ như vậy ngắt điện thoại của cô?
Cô có chút không dám tin!!
“Em lại gọi điện thoại cho mẹ?” Bạn nhỏ Đường Vũ Kỳ vừa cúp điện thoại xong, Đường Minh Hạo đi đến, nhìn thấy dáng vẻ em gái nhà mình, thằng nhóc đoán ra ngay.
“Anh trai, lần này em không có làm phiền mẹ, em chỉ nói với mẹ vài câu rồi cúp điện thoại ngay rồi. Hơn nữa, em nghe thấy mẹ chỉ có một mình.” Đường Vũ Kỳ nhìn về phía anh trai mình, cười cô cùng ngọt.
Cô bé biết, chỉ cần cô bé cười, anh trai nhất định sẽ không giận.
Đường Minh Hạo nghe được lời cô bé nói, hơi ngẩn người, nhất thời không nói chuyện, không biết đang nghĩ gì.
“Anh trai, không phải anh nói muốn đưa em đi gặp ba sao? Khi nào chúng ta đi vậy?”
Đường Vũ Kỳ đi đến trước mặt anh trai, gương mặt mong đợi nhìn thằng nhóc.
“Em yên tâm, anh trai đã đồng ý với em rồi, nhất định sẽ làm được.” Đường Minh Hạo nhìn cô bé, gương mặt mang theo ý cười: “Anh đang lên kế hoạch cho chuyện này rồi.”
Thằng nhóc đã đồng ý với em gái rồi, đương nhiên sẽ không nuốt lời. Mặc dù Nguyễn Hạo Thần không phải là ba ruột của họ, nhưng mẹ dù sao cũng đã kết kết hôn với Nguyễn Hạo Thần rồi, em gái nói muốn gặp Nguyễn Hạo Thần.