Lớn tuổi thì thế nào? Ngành giải trí vơ một cái cũng được cả đống người như thế. Ông đúng là một lão già ngoan cố, lúc nào thì mới có thể nghĩ thoáng ra được một chút hả?”
“Bà… Bà thì biết cái gì chứ!”
“Tôi không biết. Ông ly hôn với tôi đi, sau này tôi với con gái sống cùng nhau, ông mang theo thằng em ông đi đâu thì đi đi!”
“Bà… Tôi nói chuyện của chúng nó, bà làm loạn gì ở đây?” Bố Châu Vũ thở gấp.
“Đi, không ăn nổi nữa!”
Mẹ Châu Vũ quả quyết đứng dậy, kéo Châu Vũ định rời đi.
Đi đến cửa chính, bà còn quay lại xách đồ Phó Thiết Ảnh vừa mang tới: “Đống đồ này cho chó ăn còn hơn, cho cái lão dở hơi này làm gì!”
“Mẹ…” Châu Vũ chưa từng thấy mẹ mình như thế này, lại còn đòi ly hôn bố mình.
Cô định khuyên bảo mẹ, nhưng dường như mẹ cô đã quyết tâm, bắt đầu chuyển đồ vào trong xe.
Đồ mang tới trong bốn tháng này rất nhiều, không thể chuyển hết trong một lần được, phải đi lại mấy lần.
Bố Châu Vũ tới giữ chặt lấy bà: “Chuyện của bọn nhỏ, bà bực tức cái gì?”
“Con là cục thịt rơi xuống từ người tôi, tôi còn chưa nói được câu nào đâu, ông thì sao? Tôi yêu thương nó như thế, ông mắng nó cái gì? Không phải cái thai ông mang nặng đẻ đau, ông không cần phải mổ bụng để sinh nó ra, ông không cần vắt sữa nuôi nó… Đương nhiên là ông sẽ cảm thấy không quan trọng rồi.”
“Ông mắng nó khác nào mắng tôi, tôi không chịu nổi!”
“Tôi không dám! Ăn cơm đi… Chúng †a ăn cơm xong đã được không?”
“Rốt cuộc là tôi không muốn ăn một bữa thật ngon hay là do ông đi kiếm chuyện vậy hả? Đã lâu như vậy rồi ông còn cố chấp vì cái gì? Cho ông một đường lui mà ông còn không biết điều à, cứ nhất định phải khó chịu với người khác sao?”