Từ xưa đến nay có không biết bao nhiêu hào kiệt đi lên con đường lục thân không nhận, tất cả đều trải qua đả kích phản bội và bị bán đứng tạo thành, cho dù cuối cùng biến thành vương hầu thống trị thiên hạ cũng biến mình thành người cô đơn, cũng không tin kẻ nào khác!
Nàng hi vọng Miêu Nghị đi xa hơn, lại không hi vọng Miêu Nghị không nhân tính, nàng không hi vọng Miêu Nghị quá mức ngây thơ, quá mức xử trí theo cảm tính, chỉ hi vọng Miêu Nghị lý tính một chút, tuyệt đối không hi vọng Miêu Nghị trở thành kiêu hùng lục thân không nhận! Nếu thật đi tới bước kia, nàng và Miêu Nghị không thể nào sống lâu dài với nhau!
Một khi để cho Miêu Nghị làm ra chuyện đồ diệt thê thiếp trong nhà, về sau hắn sẽ mưu trí tuyệt tình tuyệt nghĩ, Miêu Nghị sẽ đi vào con đường không lối về, về sau trên đời này không có người nào mà Miêu Nghị không thể giết, còn có chuyện gì mà Miêu Nghị không thể làm?
Sau khi ổn định cảm xúc, nàng quyết tâm ngăn cản, lập tức khuyên bảo: Ngưu Nhị, việc này không liên quan tới các nàng, ngươi không được xằng bậy, dì sao các nàng cũng là nữ nhân của ngươi.
Miêu Nghị phẫn nộ: ngươi không phải nói ngươi không biết sao? Tại sao ngươi lại biết việc này không liên quan tới các nàng?
Vân Tri Thu: Ngưu Nhị, ngươi tỉnh táo một chút, chỉ có chút chuyện này đã làm ngươi ra tay với người nhà của mình? Có tức giận cũng nên phát ở nơi khác! Lui một vạn bước mà nói, ngươi nghĩ tới hậu quả giết các nàng không? Một khi chọc giận đám người Mục Phàm Quân, bọn họ tùy thời có thể tiết lộ tin tức cho Thiên đình, đương nhiên, ngươi có thể không để ý ta chết sống ra sao, có lẽ ngươi cũng không có ý định cả đời làm phản tặc sống trong bóng tối, vĩnh viễn bị nhốt trong địa ngục không ra được?
Lời này đã làm Miêu Nghị đang điên cuồng phải tỉnh táo lại, hắn không thể lộn xộn với đám Cơ Mỹ Lệ, các nàng cũng không phải người có bối cảnh bình thường, vẫn còn nhà mẹ đẻ xuất đầu cho bọn họ.
Miêu Nghị cũng tỉnh tảo không bị tâm tư trả thù chi phối, cũng xụi lơ trên mặt ghế, dù vậy hắn vẫn cứng miệng: Vân Tri Thu, có phải ngươi quyết tâm đối nghịch với ta hay không?
Vân Tri Thu: Ngưu Nhị, ta không muốn đối nghịch với ngươi! Ta chỉ muốn ngươi chờ ba ngày, chờ ngươi tỉnh táo lại, nếu như ba ngày sau ngươi còn muốn giết các nàng, ta động thủ cũng không muộn, hiện tại! Ta tuyệt đối sẽ không đồng ý! Hiện tại lão nương sẽ đối nghịch với ngươi.
Miêu Nghị im lặng ngồi trên ghế.
Thấy không có trả lời, Vân Tri Thu nhanh chóng liên hệ đám Lang Huyên tỷ muội tới bên cạnh mình, đối với các nàng mà nói, nơi của nàng hiện tại chính là nơi an toàn nhất, nếu không thiên nhai là địa bàn của Miêu Nghị, cho dù mình không động thủ, Miêu Nghị vẫn có thể bảo người khác động thủ.
Sau khi phát tin tức, Vân Tri Thu đi ra ngoài phòng, trong lúc vô ý thức lại nhìn sang Thiên Nhi và Tuyết Nhi, nội tâm của nàng nhớ lại chuyện gì đó, lập ngoắc hai người tới:
– Các ngươi tới.
Hai nữ tiến lên, ánh mắt Vân Tri Thu nhìn chằm chằm vào mặt Thiên Nhi, nhìn tới lúc toàn thân Thiên Nhi không được tự nhiên, nàng nói:
– Thiên Nhi, thời điểm ta tiếp khách ngươi đã đi đâu?
Thiên Nhi tận lực giữ vững bình tĩnh, nói:
– Không có đi đâu, chỉ trở lại tiểu viện lấy ít đồ.
Vân Tri Thu lạnh nhạt nói:
– Vậy thì kỳ quái, vừa rồi đại nhân liên hệ với ta, hắn nói có liên hệ với ngươi.
– Ah…
hiên Nhi lập tức há hốc mồm, đại nhân vừa nói với nàng là không được mang chuyện hắn liên lạc nói với phu nhân, ai ngờ trong nháy mắt lại bán mình, bị phu nhân nhìn thấu lời nói dối, nàng làm sao chịu nổi.
Nàng nhanh chóng nhìn thấy nụ cười thâm ý trên miệng Vân Tri Thu, có thể nói âm thầm kêu khổ, biết rõ mình bị phu nhân thăm dò ra chi tiết.