“Con gái ngoan của bố.”
Bố Châu Vũ xoa xoa đầu cô, tỉ mỉ xem xét, xác nhận cô không hao tổn cái gì rồi mới thở phào một hơi.
“Mẹ con làm đồ ăn con thích rồi đấy, đệm chăn cũng được thay mới rồi, vừa được phơi nắng xong mới mang vào, chắc chắn buổi tối con ngủ sẽ dễ chịu.
Tối nay tắm nước nóng rồi ngủ một giấc, sáng dậy là thoải mái.”
“Vậy… Vậy còn Phó Thiết Ảnh thì Sao…”
“Thôi, đi ăn cơm.”
Vừa nhắc tới Phó Thiết Ảnh, sắc mặt của bố Châu Vũ đã trở nên khó coi, quay sang giục mọi người đi ăn cơm.
Lần này ông không đuổi thằng nhóc kia ra ngoài, để nó ở lại ăn cơm đã là tốt lắm rồi.
Phó Thiết Ảnh cũng đã được rèn luyện nhiều, tối thiểu cũng sẽ không phát điên ở chỗ này.
Cả nhà ngồi vào bàn cơm, Châu Vũ nháy mắt với Phó Thiết Ảnh, bảo anh nhắc đến chuyện đính hôn.
Thế nhưng Phó Thiết Ảnh vừa mới há miệng ra đã bị bố Châu Vũ cắt ngang: “Nào, ăn gà đi, bổ sung dinh dưỡng.”
CPU “Cục cưng nếm thử món canh này đi, bố con tự mình hầm đấy.”
“Bố… Bố có thể nghe anh ấy nói đã không?”
“Trên bàn cơm không nói chuyện bên ngoài, ăn cơm đi đã.”
“Bố, con muốn đính hôn với anh ấy, hi vọng bố mẹ có thể xuất hiện ở lễ đính hôn của con. Con muốn… Hai người chúc phúc cho con.”
Châu Vũ vừa dứt lời, bầu không khí coi như là khá hài hòa đột nhiên trở nên vô cùng nặng nề.
Gương mặt tươi cười của bố cô trong nháy mắt đã đóng băng, sắc mặt trở nên cực kì khó coi.
Trong lúc nhất thời, cả phòng ăn lặng ngắt như tờ.