– Làm sao ngươi biết hắn không phải thật?
Nhiếp Vân cau mày.
– Bởi vì Phạm Trấn thật đã bị chết, là bị người của Kim Diệp thương đoàn giết!
Sắc mặt của Sư Viện Viện ảm đạm.
– Chuyện gì xảy ra?
– Bây giờ không phải lúc nói chuyện này, vẫn là nắm chặt thời gian đi thôi! Người của Kim Diệp thương đoàn sắp đến rồi!
Sư Viện Viện không kịp nói tỉ mỉ, nhìn thoáng qua phía sau, lập tức hoảng sợ biến sắc, vội vàng xông về trước.
Nhiếp Vân cũng nhìn thoáng qua phía sau, quả nhiên người của Kim Diệp thương đoàn đang đuổi theo, hai lão giả một trái một phải, hiện lên xu thế vây quanh, Quỷ Vực Huyền Long ngăn cản căn bản không chịu nổi một kích.
– Nhanh!
Chứng kiến thân ảnh của bọn hắn, Nhiếp Vân biết rõ thời gian không đợi người, điên cuồng xông về trước.
Hắn toàn lực thi triển, rất nhanh ở trong Quỷ Vực Huyền Long giết ra một lối đi, mấy chục cái hô hấp sau, đã đi về phía trước mấy ngàn thước.
– Ân? Đây là cái gì?
Rất nhanh đi tới cuối cùng, tiến nhập một đại điện rộng rãi.
– Cái này tất cả đều là… bảo vật?
Tiến vào đại điện, cả người Nhiếp Vân sững sờ tại nguyên chỗ, trước mắt tựa như một tàng bảo khố, vô số bảo vật đột ngột xuất hiện ở trước mặt.
Dụi dụi con mắt, Nhiếp Vân không thể tin được.
Trước mắt là một cung điện rộng lớn, xem quy mô chừng mấy ngàn mét vuông, trên kệ rậm rạp chằng chịt chất đầy đủ loại binh khí, khoáng thạch, Linh Dược… Cái gì cần có đều có.
– Một đống này đều là… Hỗn Độn thần binh thượng phẩm?
Đi lên vài bước, bị đồ vật làm trượt chân, nhìn thoáng qua, tròng mắt thiếu chút nữa rơi trên mặt đất.
Tùy tiện ném binh khí, rõ ràng đều là Hỗn Độn thần binh thượng phẩm!
Hỗn Độn thần binh thượng phẩm, bảo bối tương đương Thự Quang Kiếm… Ném đầy đất?
– Đây là… Thâm Hải Minh Châu? Làm sao lớn như vậy…
Lại đi hai bước, một viên châu cự đại xuất hiện ở trước mắt.
Những vật khác hắn nhận thức không ra, nhưng Thâm Hải Minh Châu này lại đã sớm bái kiến, trước kia Sư Viện Viện cầm một viên để hắn làm hạ lễ tặng Mã Nhã công chúa… Chỉ có điều, viên của Sư Viện Viện chỉ như đầu ngón cái, còn viên này không khác quả dưa hấu!
Thâm Hải Minh Châu lớn như dưa hấu?
Nhiếp Vân hít một ngụm khí lạnh.
Nhiều bảo bối như vậy, nơi đây đến cùng là địa phương nào?
– Phát tài! Nơi đây nhất định là tàng bảo khố của Thiên Huyền điện, nhanh lấy đi những vật này! Bằng không thì người của Kim Diệp thương đoàn tới, liền không tới phiên chúng ta rồi!
Vẻ mặt của Sư Viện Viện hưng phấn, thả người đi vào, bàn tay không ngừng trảo lấy.
Động tác của nàng không nhanh, bất quá tựa hồ có thủ pháp đặc thù, mỗi một lần trảo lấy, đều có không ít bảo vật biến mất, mấy chục cái hô hấp, hơn một ngàn kiện Hỗn Độn thần binh thượng phẩm dĩ nhiên bị nàng lấy đi.
– Tàng bảo khố của Thiên Huyền điện…
Tuy động tác của nàng rất nhanh, nhưng Nhiếp Vân không đỏ mắt, mà nhíu mày, lần nữa nhìn một vòng.
Tại nguyên chỗ đi vài bước, như cân nhắc cái gì, ánh mắt đột nhiên biến đổi.
– Nhiếp Vân, ngươi làm gì thế? Nhanh lên, bằng không thì chúng ta cái gì cũng không chiếm được!
Thấy hắn thờ ơ, đứng tại nguyên chỗ ngẩn người, Sư Viện Viện vội vàng hô.
Nhiếp Vân xoay đầu lại, cũng không trả lời nàng, mà thở ra một hơi, ánh mắt sáng quắc.
– Ngươi muốn làm gì?
Thấy bộ dáng của hắn, Sư Viện Viện nghi hoặc.
– Làm gì?
Nhiếp Vân nhướng mày, mạnh mẽ tiến về phía trước một bước, năm ngón tay mở ra, hóa thành chưởng ấn đầy trời.
Ma Ha thần chưởng.
Nương theo thực lực tấn chức, bộ chưởng pháp học được từ Phù Thiên đại lục này đã xa xa theo không kịp. Bất quá, trải qua hắn sửa chữa bổ sung, chưởng pháp triệt để thoát thai hoán cốt, hoàn toàn bất đồng nguyên lai.