Mục Phàm Quân nhìn sang đám người Vân Ngạo Thiên, nói:
– Bốn vị không có ý kiến, vậy ta sẽ nói!
Bốn người thầm mắng trong lòng, nữ nhân này không phải muốn lôi bọn họ xuống nước sao, vạn nhất có cái gì bất trắc không muốn một người gánh trách nhiệm, cũng chứng minh đây là quyết định của năm người.
Bốn người không lên tiếng đại biểu đồng ý, ánh mắt Mục Phàm Quân nhìn sang Miêu Nghị. Phất tay chỉ vào Miêu Nghị, nói không chút lưu tình:
– Chúng ta hoài nghi hắn là phản tặc phái tới nằm vùng!
Mọi người như bị sét đánh khi nghe lời này, mọi người kinh ngạc ngây người.
Đừng nói Thạch Vân Biên, Công Tôn Lập Đạo và Ngao Thiết, ngay cả Mễ Linh hai người phía sau cũng không tin, dù sao hai người hầu hạ Miêu Nghị vài chục năm. Hoặc nhiều hoặc ít có chút giao tình, cũng không hy vọng Miêu Nghị gặp chuyện không may.
Bỗng nhiên đôi mắt Miêu Nghị co rụt lại, mười ngón tay bám vàn lan can ghế. Đốt ngón tay nắm trắng bệch, sau đó nhanh chóng trầm tĩnh lại.
Đây là chuyện hắn lo lắng, về sau gặp năm thánh không có phản ứng, còn tưởng rằng chuyện qua đi, không nghĩ tới lo lắng vẫn xảy ra.
Miêu Nghị căng thẳng, ánh mắt trở nên âm lãnh. Ánh mắt nhìn qua đám người Vân Ngạo Thiên, Tàng Lôi, Tư Đồ Tiếu và Cơ Hoan, dừng lại trên mặt Vân Ngạo Thiên thời gian lâu nhất. Việc này rõ ràng cho thấy năm người thương lượng tốt, những người khác hắn có thể hiểu. Không ngờ Vân Ngạo Thiên cũng muốn đưa mình vào tử địa, đây là gia gia của chính thất phu nhân đấy! Hắn không cầu Vân Ngạo Thiên giúp mình, nhưng cũng không thể nào tham gia hại mình.
Ánh mắt Miêu Nghị nhìn sang Mục Phàm Quân, ngữ khí sâm lãnh nói:
– Nam nhân bà, ngươi đang nói đùa sao?
Mở miệng gọi thẳng danh hào, hoàn toàn không có chút kính ý.
Hắn không chú ý tới, viên lục châu che dấu dưới cổ áo của hắn đang tỏa ra hào quang sáng ngời.
Kim Mạn cũng lên tiếng:
– Tiên Thánh, ăn có thể ăn bậy, nói không thể nói bậy.
Mục Phàm Quân lạnh nhạt nói:
– Tuyệt đối không nói lung tung, hắn trong phản tặc có thân phận khác, chính là đại thống lĩnh thiên nhai Ngưu Hữu Đức, việc này mọi người có thể làm chứng.
Đám người Vân Ngạo Thiên không có lên tiếng, hiển nhiên cam chịu.
– Ngưu Hữu Đức?
Thạch Vân Biên hỏi.
– Thiên Nguyên tinh đại thống lĩnh Ngưu Hữu Đức!
Kim Mạn cũng ngạc nhiên, bỗng nhiên quay đầu nhìn sang Miêu Nghị, vô ý thức lui về phía sau một bước.
– Lần trước là đệ nhất danh trong khảo hạch vô sinh chi địa, Ngưu Hữu Đức chém ba ngàn gia nô quyền quý tại thiên nhai?
– Ngưu Hữu Đức giết ba ra ba vào trong trăm vạn đại quân?
– Ngưu Hữu Đức…
Người ở đây ngạc nhiên.
Mọi người cũng ‘ kính đã lâu ’ đại danh Ngưu Hữu Đức, đừng nhìn Miêu đại Thánh chủ tu vi không cao, hắn đã sớm nổi danh khắp tinh không, chỉ sợ tu sĩ thiên hạ chưa nghe tên hắn không nhiều. Tuy mọi người bị vây khốn trong địa ngục, bên ngoài vẫn có bộ hạ cũ sót lại, bọn họ không xa lạ gì chiến công oanh liệt của Ngưu Hữu Đức!
– Ngươi chính là Ngưu Hữu Đức?
Trường Tôn Cư cả kinh hỏi một tiếng, lại quay đầu hỏi Mục Phàm Quân.
– Thánh chủ, việc này không thể nói đùa!
– Hừ!
Mục Phàm Quân hừ lạnh một tiếng, nói:
– Các ngươi nếu không tin có thể phái bộ hạ cũ bên ngoài tìm hiểu Thiên Nguyên tinh Ngưu Hữu Đức, xem tướng mạo giống hay không.
Ma đạo tướng chủ Dạ Hành Không chỉ vào Miêu Nghị và quát lớn:
– Miêu Nghị, ngươi có gì cần giải thích?
Miêu Nghị an tọa bất động, chậm rãi nhắm mắt lại, hắn biết rõ thời điểm này càng phải tỉnh táo, một khi bối rối ứng phó không được, chắc chắn sẽ tai vạ đến nơi, không ai có thể cứu mình, ngoài miệng bình tĩnh kéo dài thời gian:
– Có người mưu hại ta, ta cần giải thích sao?
Bất kể việc này nói thế nào, bên phản tặc khẳng định phải nghiệm chứng tin tức, hắn ẩn ẩn dự cảm mình chạy trời không khỏi nắng.