Trong lần đầu khảo thí đồng sinh, hắn đoạt danh Huyện án thủ của huyện bên. Ngay sau đó, trong kì phủ thí lại giật được vị trí Phủ án thủ. Dựa theo quy định khoa khảo trước kia, lần thi Viện tiếp theo, phàm là Tô Hằng không xuất hiện chuyện gì ngoài ý muốn, chỉ cần hắn ổn định phát huy, nhất định sẽ đoạt tiếp vị trí đứng đầu. Nếu thật sự là như vậy, thì hắn chính là Tam Nguyên a! Sẽ trở thành một đoạn giai thoại của toàn bộ phủ thành.
Nhưng hết lần này tới lần khác, tên nghịch tử nhà ông ta lại bắt cóc Tô Hằng! Cái thằng có mắt như mù kia!
Trong lòng ông chủ Mạnh lửa giận phừng phừng, lại trừng Mạnh Vũ một cái.
Chu Thanh nói xong, nhíu mày nhìn ông chủ Mạnh.
“Ông nên cảm ơn đệ đệ của ta, nếu không phải là hắn xuất hiện kịp thời, hôm nay lệnh công tử cũng đã trói Tô Hằng lại, hậu quả càng thêm khó tưởng tượng nổi.”
Trán ông chủ Mạnh đầm đìa mồ hôi lạnh, đáp: “Phải, phải, Chu cô nương nói đúng, cô nương xem chuyện này..”
“Việc này, ta vốn nên báo quan, nhưng dựa vào quan hệ của hai nhà chúng ta, nếu như báo quan, sẽ đả thương đến thể diện của ông chủ Mạnh, chuyện này ta làm không được. Nhưng nếu như không báo quan, vậy những kinh hãi ủy khuất mà muội muội ta phải chịu thì biết làm thế nào đây.”
Ông chủ Mạnh.. Không phải là trẻ con nhà ngươi gặp chuyện cũng rất mạnh mẽ sao? Làm sao bây giờ lại ủy khuất, kinh hãi rồi?
“Chu cô nương yên tâm, tại hạ nhất định sẽ đền bù thật tốt.”
“Ông định đền bù như thế nào?”
Ông chủ Mạnh.. Đền bù như thế nào..
Hiện nay, Chu Hoài Sơn là viện trưởng của Hoài Sơn thư viện, Chu Hoài Lâm mở tiệm lẩu Nồi Đồng, Chu Thanh là cổ đông lớn của Cẩm Tú phường. Nếu như dùng tiền, người ta chắc chắn sẽ chướng mắt. Chẳng lẽ cho Chu Dao một mối hôn sự tốt à? Nhưng nàng còn chưa cập kê a.
Không biết làm thế nào, ông chủ Mạnh liền nói với Chu Thanh: “Chu cô nương nói đền bù như thế nào, liền đền bù như thế đó!”
“Ông chủ Mạnh thống khoái, đã như thế ta liền nói thẳng, ta không muốn đền bù những thứ khác, hiện ông đang giữ ba phần tiền lãi của phường thêu Khánh Vân, lấy ra một phần nhường cho muội muội của ta, chuyện này chúng ta giải quyết riêng, giao tình thì vẫn là giao tình.”
Chu Dao đột nhiên quay đầu nhìn về phía Chu Thanh. Đại tỷ, tỷ thật tốt!
Ông chủ Mạnh.. Suýt thì phun ra câu mắng ‘sao ngươi không đi săn cướp đi’! Nhưng may mà nhịn được.
Trên mặt Chu Thanh viết rõ ba chữ: Không dễ chọc!
Nhìn thần sắc của ông chủ Mạnh, Chu Thanh nở nụ cười.
“Nếu ông chủ Mạnh cảm thấy ủy khuất vì phải phân ra một phần tiền lãi, thì chúng ta thay một phương thức khác cũng được. Để lệnh lang viết xuống một bản cam đoan, cam đoan về sau hắn sẽ không tiếp tục tìm người Chu gia ta gây phiền phức nữa, vậy thì, chuyện này cũng coi như chấm dứt. Nếu tái phạm, chúng ta liền gặp nhau trên công đường. Như thế nào?”
Ông chủ Mạnh.. Hiểu con không ai bằng cha! Con của ông ta có đức hạnh gì, sao ông ta lại không biết cơ chứ! Nó ăn thua thiệt hai lần trong tay Chu Bình, làm sao có thể bỏ được dục vọng báo thù a. Trừ phi là đánh gãy chân của tiểu súc sinh này, trói nó trong nhà! Nếu không.. Làm thế nào mà quản được!
Ông chủ Mạnh liền ôm quyền nói với Chu Thanh: “Được, liền chia một phần cho Chu nhị tiểu thư! Về sau khuyển tử có làm gì không đúng, mong rằng Chu cô nương sẽ giáo dục hắn.”
Ý tứ trong lời nói rất rõ ràng. Ta bỏ ra một phần tiền lãi, vậy sau này con trai ta làm gì sai, ngươi cũng không thể đưa nó lên công đường.
Chu Thanh bật cười: “Dễ nói, chỉ cần không phải giết người phóng hỏa là được.”
Khóe miệng ông chủ Mạnh khẽ giật một cái. Ông ta quả thật là không dám hứa chắc!
Ông chủ Mạnh cảm thấy mình sắp bị thằng con trai này làm cho tức chết rồi.
“Chuyện chia một phần tiền lãi, sáng sớm ngày mai chúng ta sẽ ký kết hợp đồng, hôm nay ta xin được mang khuyển tử trở về giáo huấn một phen.”
Chu Thanh bưng trà, khách khí nói: “Làm phiền ông chủ Mạnh.”
Ông chủ Mạnh ôm quyền, đi đến bên cạnh Mạnh Vũ.
Mạnh Vũ một mực tựa lưng vào ghế ngồi, nhìn thấy cha hắn tới, lập tức nói: “Cha, ta không thể trở về cùng người!”
Sắc mặt ông chủ Mạnh đen như đít nồi, không nhịn được mà văng tục: “Đánh rắm! Mau về nhà!”
Mạnh Vũ lắc đầu liên tục: “Thật sự là không đi được, cha, ta muốn là thư đồng cho Chu Bình, ta thật sự không thể về nhà với người được, nào có thư đồng không đi theo chủ tử của mình kia chứ!”
Lời này vừa ra, đừng nói đến người bên ngoài chấn kinh, ngay cả Chu Bình cũng phải kinh hãi. Mọi người đồng loạt nhìn về phía Mạnh Vũ.
Mạnh Vũ một nuốt nước miếng, nói tiếp: “Cha, lúc nào người cũng dạy bảo ta, nam tử hán đại trượng phu, nói lời phải giữ lời, ta quyết định từ hôm nay trở đi, sẽ một lần nữa làm người, bước đầu tiên chính là phải nói lời giữ lời, người phải cho ta một cơ hội hối cải để làm người mới a.”
Ông chủ Mạnh dùng ánh mắt phức tạp lại không thể tưởng tượng nổi nhìn con trai mình. Trầm mặc hồi lâu, mới đưa tay sờ lên trán Mạnh Vũ. Đây là bị sợ choáng váng rồi sao? Không nóng a!