“Ông chủ!” Mộc Dương sốt ruột lên, trực tiếp trở tay tạo một thuật pháp tường đất, đứng giữa Thành Văn Nhất và bạch kỵ sĩ.
Dưới công kích của trường kiếm màu trắng, phép thuật tường đất chỉ kiên trì được trong nháy mắt, rồi theo tiếng mà vỡ tan.
Nhưng trong nháy mắt vậy cũng đủ rồi, Thành Văn Nhất nhân cơ hội từ trong sức mạnh khống chế quái dị của đối phương, thoát ra ngoài.
Bóng dáng bạch kỵ sĩ lại một lần nữa bước ra từ bụi mù.
Trên người hắn nhiều thêm vài vết đạn bỏng cháy màu đỏ, những vết đạn đó đang không ngừng mở rộng, nhưng trong khoảng thời gian ngắn cũng vô pháp ngăn cản hắn hành động.
Sắc mặt Thành Văn Nhất trầm xuống.
Không phải bởi vì anh công kích lâu như vậy mà đối phương còn tung tăng nhảy nhót, mà là bởi vì ——
Tóc của anh bị tước đi một đoạn.
Kiểu tóc hoàn mỹ của anh…. Bị – phá – hư – rồi!
Biết kiểu tóc của anh có bao nhiêu quan trọng hay không? Biết tóc của anh chẳng sợ thiếu một nắm, cũng sẽ ảnh hưởng toàn bộ sự hoàn chỉnh của tạo hình hay không?
Huống chi còn là một kiếm chém không có mỹ cảm như vậy.
Cái chỗ hổng kia nói là san bằng, nhưng thật ra là không hề có trật tự khuyết thiếu cảm giác thiết kế.
Trên tóc của anh mày chưa bao giờ xuất hiện chỗ hổng xấu xí như vậy!
Thành Văn Nhất nổi giận.
Anh lấy ra một viên đạn màu vàng, bỏ vào súng.
Giọng điệu Thành Văn Nhất nghe lên vẫn rất bình tĩnh: “Tiểu Dương, chú mày đi xa một chút đi.”
Tuy rằng ông chủ nói giọng bình tĩnh, nhưng Mộc Dương nhìn thấy bộ dáng ông chủ liền cảm thấy không ổn rồi.
Nó thấy thế trực tiếp thao túng pháp sư cho chính mình một phép thuật khinh công, nhanh như chớp không thấy bóng người.
Tốc độ kia mau lẹ đến trông như đang chạy trốn.
Chạy ra rất xa, xa đến thành thị vừa mới chiến đấu đều đã nhìn không thấy nữa. Mộc Dương cảm giác an toàn kha khá rồi, phía sau liền truyền đến tiếng nổ mạnh thật lớn.
Nó quay đầu lại, vừa lúc thấy phương xa có hạch bạo vụ nổ dâng lên, phảng phất như một đám mây nấm.
Xem ra, ông chủ thật sự tức giận lắm luôn rồi.
Tên kỵ sĩ này sao lại luẩn quẩn trong lòng như vậy, phải động thủ lên đầu tóc ông chủ kia chứ?
Phải biết rằng, ông chủ chính là một nhân vật tàn nhẫn “May tước tóc tao, ta tước đầu mày” đó.
——
Tiêu Lam một đường rơi xuống phía dưới.
Cậu tựa hồ đã rơi thật lâu, lâu đến thời gian cũng không có khái niệm, cậu cũng sắp nhớ không nổi chính mình là ai nữa.
Rốt cuộc, Tiêu Lam cảm giác hai chân mình dẫm lên mặt đất kiên cố.
Đập vào mắt là cầu thang xi măng của tòa nhà cũ xưa, bên trên có dấu vết bóng loáng bị người ta dẫm đạp từ năm này sang tháng để lại, vách tường xung quanh khá dơ, các loại vết bẩn và dấu lấm tấm đều để lại trên đó, lộ ra sự tang thương của năm tháng.
Tiêu Lam nhìn xung quanh, cậu là muốn làm cái gì ấy nhỉ?
Hàng hiên truyền ra mùi hương thức ăn từ các hộ gia đình, chân trời là ánh nắng chiều xán lạn, bên tai mơ hồ có thể nghe được tiếng nói người trở về nhà chào hỏi nhau.
À…… Đúng rồi, cậu phải về nhà.
Hôm nay là cuối tuần, cậu mới làm công xong đang muốn về nhà ăn cơm kia mà.
Tiêu Lam về đến nhà, cậu sờ sờ trên người, phát hiện mình không có mang chìa khóa.
Vì thế, cậu không thể không gõ cửa để người bên trong mở cửa cho cậu.
“Cốc cốc cốc”
Nghe được gõ cửa, tiếng mở cửa rất nhanh vang lên sau đó.
Ra mở cửa chính là một người phụ nữ rất xinh đẹp, cả người tản ra một khí chất dịu dàng mà lại kiên định.
Bà đã không còn trẻ, nhưng một chút nếp nhăn trên mặt vẫn không tổn hao gì đến sự mỹ lệ của bà, nhưng bà hơi quá gầy, nhìn qua hình như là thân thể không tốt lắm.
Đây là mẹ của Tiêu Lam, Ôn Khỉ*.
(*giải oan cho cái tên này, Khỉ ở đây là đẹp rực rỡ mỹ lệ nha quý zị 囧)
Ôn Khỉ nhìn thấy Tiêu Lam, nở nụ cười: “Lam Lam, sao lại quên mang chìa khóa?”
Tiêu Lam gật gật đầu với bà: “Dạ, đại khái là lúc ra cửa con quên mất.”
Tiêu Lam đi vào nhà, đây là một căn hộ rất cũ kĩ, diện tích cũng rất nhỏ, nhưng được thu dọn rất sạch sẽ.
Hai mẹ con vì trả nợ nên bán đi ngôi nhà vốn có, thường xuyên trằn trọc ở các căn hộ cho thuê.
Đây là căn phòng gần đây nhất bọn họ mới thuê, rất cũ rồi, đoạn đường này cũng không tốt, nhưng thắng ở tiền thuê rẻ.
Trong phòng là mùi thơm của thức ăn.
Tài nấu nướng của Ôn Khỉ rất giỏi, ở trong lòng Tiêu Lam, đồ ăn do mẹ làm luôn ngon hơn tiệm cơm bên ngoài nhiều.
Ôn Khỉ nói với con trai mình: “Mệt rồi đúng không, mau đi rửa tay, hôm nay cho hầm nạm bò cho con đó.”
Tuy rằng bọn họ không có tiền, ở không nổi nhà tốt cũng mặc không nổi quần áo xịn, nhưng Ôn Khỉ vẫn rất chú ý đến dinh dưỡng của con.
Bà chưa từng bạc đãi con trai ở phương diện thức ăn, bất luận là thịt, rau củ hay là sữa bò, đều sẽ sắp xếp đủ hết cho Tiêu Lam.
Có lẽ Tiêu Lam không bị lớn lên cao không nổi như người nào đó, cũng là do có mẹ quan tâm.
Tiêu Lam nhìn xung quanh, trong lòng không hiểu sao cảm thấy có chút hoài niệm.
Hoài niệm rồi cậu lại cảm thấy kỳ quái, đây chính là nhà của mình mà, sao cảm giác cứ như đã rất lâu chưa trở về vậy……
Ôn Khỉ phát hiện con trai quái lạ, nhịn không được cười: “Sao con thất thần rồi? Người sắp trưởng thành rồi còn thích đứng ngốc nha.”
Tiêu Lam nghe được chữ “trưởng thành” này, trong lòng lại là cảm giác quái dị.
Trưởng thành, tựa hồ sẽ phát sinh chuyện gì đó……
Nhưng giây lát, cậu lại ném cái ý niệm này ra sau đầu, đi rửa tay chuẩn bị ăn cơm trước.
Trên bàn cơm, Tiêu Lam ăn thức ăn do chính tay mẹ mình làm.
Trong nháy mắt khoang miệng bị hương vị quen thuộc chiếm lĩnh kia, cậu bỗng nhiên cảm giác hốc mắt bỗng hơi nong nóng.
Cậu cũng không biết đây là nguyên nhân gì, chẳng lẽ là do hôm nay mình quá đói bụng?
Ôn Khỉ đột nhiên mở miệng nói: “Hôm nay mẹ nhận được điện thoại của bác sĩ, nói gần đây có một liệu pháp mới có thể thử xem, xem trị được bệnh của mẹ không……”
Tiêu Lam nói: “Chúng ta ngày mai đi xem đi ạ.”
Ôn Khỉ có chút do dự: “Nhưng… Chi phí trị liệu…”
Tiêu Lam: “Không sao, chữa bệnh quan trọng, con sẽ nghĩ cách mà.”
Ôn Khỉ nhìn con trai mình, trong mắt tựa hồ lập loè cảm xúc phức tạp nào đó cậu xem không hắn.
Qua hồi lâu bà mới gật gật đầu: “Được.”
Sáng sớm hôm sau, Tiêu Lam xin nghỉ ở chỗ làm công, cùng mẹ mình đi đến bệnh viện.
Một đoạn thời gian sau đó là rất rất nhiều kiểm tra, sau đó là hội chẩn, cuối cùng là giải phẫu.
Khẩn trương chờ đợi hồi lâu ngoài cửa phòng giải phẫu, cuối cùng Tiêu Lam đã chờ được mẹ bị đẩy ra.
Bác sĩ nói với Tiêu Lam: “Giải phẫu rất thành công, kế tiếp chỉ cần tịnh dưỡng ổn thỏa, sau này định kỳ tới kiểm tra là được rồi.”
Ôn Khỉ còn ngủ say do thuốc gây mê,, dung nhan an tĩnh đang ngủ của bà tái nhợt mà mỹ lệ.
Tiêu Lam nhìn dung nhan mẹ đang say ngủ, nghe bác sĩ truyền đến tin vui, trong lòng lại lên cảm giác quái dị lần nữa.
Giống như là… Cậu cứ như biết cuộc giải phẫu này sẽ không thành công vậy……
Mẹ từ phòng giải phẫu ra tựa hồ không phải bộ dáng an tường ngủ say như vậy.
Mà là sắc mặt dần dần lạnh băng, trở nên xám xịt và hai mắt sẽ không bao giờ mở ra nữa.
Tiêu Lam kịp thời chặn lại ý niệm nguy hiểm của mình.
Mẹ được chữa khỏi rõ ràng là chuyện tốt mà, nhất định là cậu quá lo lắng cho nên mới nghĩ lung tung như vậy.
Nói cảm ơn bác sĩ xong, Tiêu Lam và mẹ cùng nhau về lại phòng bệnh.
Sau đó lại trải qua một khoảng thời gian khôi phục, Ôn Khỉ rốt cuộc có thể xuất viện.
Tiêu Lam tâm tình tốt đẹp thu dọn đồ đạc, cùng mẹ về nhà.
Lúc này đã là đầu mùa hạ, cây ngô đồng trên đường phố xanh um tươi tốt.
Ánh mặt trời có chút lóa mắt rơi xuống từ khe hở phiến lá, hình thành nhiều cụm quầng sáng nho nhỏ dưới mặt đất.
Thời tiết lại không tính là nóng, làm người ta cảm thấy rất thoải mái.
Bước chậm trên đường phố, Ôn Khỉ hiếm thấy nhẹ nhàng cười: “Sau này chúng ta nhất định sẽ càng ngày càng tốt.”
Tiêu Lam cũng cười: “Đúng vậy.”
Ôn Khỉ nói: “Đến lúc đó chúng ta lại nghĩ cách tìm ba ba mất tích của con về, nếu ba con có thể trở về, người một nhà chúng ta có thể đoàn tụ rồi.”
Hai chữ “Ba ba” này phảng phất như ấn xuống chốt mở gì đó, cảm giác không thích hợp nơi đáy lòng dần dần xâu chuỗi lên.
Ba ba, hình như là người không giống như trong miệng mẹ nói….
Ba không phải mất tích, mà là……
Một giọng nam trẻ tuổi trong lười biếng mang theo cao ngạo vang lên trong đầu cậu:
“Bạo quân? Ha ha, bạo quân chân chính là Tiêu Thành Nham, tôi cũng chưa đến một hai phần mười của ông ta đâu.”
“Tiêu Thành Nham cũng không giải thích bất luận nguyên nhân gì với tôi, chỉ là nói một câu ‘Nếu là con trai tôi, tôi cứ đưa cho nó một cơ hội, coi như quà thành niên cho nó’. Tôi nghĩ, cậu hẳn là càng hiểu rõ những lời này hơn tôi.”
Tiếp theo là một giọng nói khác, lúc này đây trầm thấp hơn rất nhiều:
“Phản kháng, cải cách, không có khả năng không có hy sinh, điều này ở bất luận thời điểm nào đều giống nhau, ai cũng có khả năng sẽ chết, không có đạo lý ba là ngoại lệ.”
“Xem pháo hoa không?”
“Tạm biệt con trai, ha ha ha ha ha ha ha……”
Tiêu Lam nháy mắt ý thức được cái gì đó.
Ba ba, Tiêu Thành Nham, Thế Giới Hàng Lâm, Kẻ Bội Nghịch….
Cậu nhìn miệng vết thương bởi vì làm công mà xuất hiện, lại nhìn lòng bàn tay vì huấn luyện hàng năm mà phủ đầy vết chai.
Lại quay đầu nhìn ảnh ngược khuôn mặt mình trên tủ kính, thanh niên trong ảnh ngược sớm đã thành niên, ngũ quan hình dáng rõ ràng, ánh mắt trong trẻo mà kiên định, đây căn bản không phải là bộ dáng của cậu năm đó.
Trước đó sao cậu không thể ý thức được cơ chứ?
Đi tới đi tới một hồi, Ôn Khỉ phát hiện con trai mình theo không kịp.
Bà có chút nghi hoặc mà quay đầu: “Làm sao vậy Lam Lam? Có phải gần đây quá mệt mỏi, có chút không thoải mái không?”
Nói rồi, bà đánh giá một chút con trai, muốn tìm xem chỗ nào không thích hợp trên người cậu.
Tiêu Lam nhìn mẹ mang sắc mặt hồng nhuận, không có ốm đau tra tấn, có vẻ trẻ trung hơn vài phần trước mắt, rốt cuộc tỉnh táo lại.
Mẹ cậu trên thực tế căn bản không có tốt lên, kết quả của cuộc giải phẫu kia là thất bại, lúc ấy mẹ cũng đã qua đời.
Lúc bà chết tái nhợt tiều tụy, gần như nhìn không thấy vẻ xinh đẹp năm đó nữa.
Mẹ cậu, không nên xuất hiện ở chỗ này.
Người mẹ trước mặt cậu này đây, bất quá là dựa vào hồi ức của cậu bịa đặt mà ra.
Hết thảy đều là giả dối, là một ảo giác yên bình đẹp đẽ.
Tất cả cảm giác không khỏe xuất hiện nơi đáy lòng cậu trước đó đều là đang nói với cậu, phải nhanh chóng tỉnh táo lại.
Nơi này tuy rằng tốt đẹp, lại không phải thế giới thuộc về mày.
Tiêu Lam nhìn Ôn Khỉ, thấp giọng nói: “Con phải đi rồi.”
Ôn Khỉ khó hiểu nói: “Đi đâu? Chúng ta không phải đang về nhà sao?”
Tiêu Lam lắc đầu: “Con muốn đi…… Đối mặt chuyện con cần phải làm, còn có rất nhiều người đang chờ con. Con không biết cuối cùng có thể thành công hay không, nhưng mà con cần phải làm như vậy.”
Chiến đấu với Thế Giới Hàng Lâm còn đang tiếp tục, làm lơ người chơi đang hãm sâu trong đó, Lạc cũng không rõ sinh tử.
Cậu cần phải làm cái gì đó để đánh vỡ cục diện này.
Ôn Khỉ tựa hồ còn có chút không rõ, nhưng có vẻ như liên tưởng đến gì đó, bà thử hỏi: “Giống ba ba con sao?”
Tiêu Lam kinh ngạc với sự nhạy bén của mẹ, cậu vẫn là gật đầu.
Ôn Khỉ có chút cảm khái: “Hai người… Thật không hổ là cha con mà……”
Bà ngẩng đầu nhìn con trai đã cao hơn mình không ít, trong ánh mắt đã là vui mừng, lại là không tha.
Ôn Khỉ lại vẫn mỉm cười lên: “Cố lên, mẹ không thể giúp con được cái gì, cũng không biết đó rốt cuộc là chuyện gì mà có thể khiến hai người đều không màng tất cả như vậy. Nhưng mẹ vẫn hy vọng con bảo trọng chính mình, kiên trì đi con đường của mình, không cần sợ hãi.”
Tuy rằng bà chỉ là một ảo ảnh dựa vào hồi ức của Tiêu Lam khâu dệt ra, nhưng giờ khắc này, quan tâm của bà dành cho con trai lại là thật sự.
Tiêu Lam lưu luyến mà nhìn mẹ một lần cuối cùng: “Tạm biệt, mẹ.”
Nói xong, cậu xoay người rời đi.
Giọng nói Ôn Khỉ từ sau lưng truyền đến: “Sớm một chút trở về, đến lúc đó nướng cho con ăn bánh quy mà con thích nhất.”
Bước chân Tiêu Lam hơi khựng lại, nhưng cậu không quay đầu, chỉ nhẹ nhàng mà đáp: “Dạ được.”
Chỉ là mẹ không biết ——
Con của mẹ đã vĩnh viễn không thể ăn bánh quy do mẹ tự tay làm nữa.