“Không ạ”.
“Đã không thử nữa thì nói vào việc chính”, Sở Huyên không mất thời gian với Diệp Thành thêm, cô lấy ra một viên đan dược màu xanh bên trong túi đựng đồ ra.
“Ăn nó đi”, Sở Huyên đưa đan dược cho Diệp Thành.
Thấy vậy, Diệp Thành giây phút trước còn đang thẫn thờ thì giây phút sau đã sáng cả mắt lên. “Đa tạ sư phụ, hi hi hi”, Diệp Thành tiến lên trước, hắn nhận lấy đan dược, ánh mắt lấp lánh nhìn viên linh đan màu xanh ba vân kia.
Linh đan ba vân.
Diệp Thành thở gấp hơn, giây phút này hắn phải khắc ghi vì ngoài Thiên Tịch Đan ra thì đây chính là viên đan dược cấp cao nhất mà hắn từng trông thấy.
“Là linh đan ba vân sao?”, Diệp Thành nuốt nước miếng, ánh mắt lấp lánh nhìn viên linh đan trong tay.
Nó chỉ to bằng quả nho, sáng long lanh, toả ra mùi hương thơm nồng, ánh sáng xanh bao quanh viên linh đan cho người ta có một cảm giác khoan khoái rất lạ thường.
“Viên đan dược này tên là Hồn Linh Đan, là đan dược thượng phẩm bồi bổ linh hồn”, ở bên, Sở Huyên lên tiếng giới thiệu.
“Đan dược bồi bổ linh hồn”, nghe vậy, Diệp Thành càng kích động hơn, hắn há miệng định nhét luôn viên linh đan vào trong.
Có điều khi viên linh đan vừa vào gần đến miệng, hắn đã phải khựng lại vì có hiện tượng lạ xuất hiện. . Đam Mỹ Sắc
Ấy!
Diệp Thành bất ngờ, để Hồn Linh Đan lại gần hơn, nói chính xác là hắn đưa viên Hồn Linh Đan sát gần Tiên Luân Nhãn, bên mắt trái hắn hơi nheo lại, Diệp Thành ngỡ ngàng nhận ra hắn có thể trông thấy hình ảnh của Từ Phúc trong viên đan dược này, vả lại còn là cảnh tượng Từ Phúc luyện đan.
Diệp Thành thẫn thờ đứng đó.
Hồn Linh Đan mặc dù nhỏ nhưng cảnh tượng mà hắn có thể nhìn thấy từ trong viên Hồn Linh Đan này lại được phóng to. Đó là cảnh tượng Từ Phúc đang luyện đan và nói chính xác hơn là cảnh tượng Từ Phúc luyện chế Hồn Linh Đan. Mỗi một công đoạn, mỗi một bước thực hiện, mỗi một bí quyết kiểm soát lửa đều được phóng to lên, vả lại được ghi lại trong Tiên Luân Nhãn của hắn.
“Là linh hồn lạc ấn của Từ Phúc”, Diệp Thành lẩm bẩm.
Thông thường luyện đan sư khi luyện đan cần sự phối hợp cao độ của linh hồn lực, còn bên trong mỗi một loại đan dược mà luyện đan sư luyện ra đều có linh hồn lạc ấn của bọn họ. Linh hồn lạc ấn này bao gồm cả quá trình bọn họ luyện đan.
Bị ngắt mạch suy nghĩ, Diệp Thành vội nhìn sang Sở Huyên, hắn chỉ vào Hồn Linh Đan, hỏi: “Sư phụ, viên linh đan này là do Từ Phúc trưởng lão luyện chế ra sao?”
“Nếu không thì ngươi nghĩ là ai?”
“Quả nhiên”, có được đáp án của Sở Huyên, Diệp Thành càng khẳng định vào những suy đoán của mình là đúng, linh hồn lạc ấn mà Hồn Linh Đan diễn tiến ra chính là của Từ Phúc, còn viên Hồn Linh Đan do Từ Phúc luyện chế ra.
Lúc này, Diệp Thành vui sướng chỉ muốn nhảy cẫng lên.
Vả lại hắn đã không kiếm chế được cảm xúc của mình, vậy nếu quay về Tiểu Linh Viên, lấy một nửa viên Thiên Tịch Đan bên trong vách tường ra thì có thể diễn tiến lại linh hồn lạc ấn của Thiên Tịch Đan rồi, và từ đó đương nhiên có được phương pháp luyện chế Thiên Tịch Đan.
“Vui quá, ha ha ha….”, không biết là do kích động hay thế nào mà Diệp Thành thẫn thờ hồi lâu đột nhiên bật cười thành tiếng.