“Cô ấy còn không nói cho tôi biết, sao chuyện gì cũng thông qua miệng của cậu vậy hả?”
“Cái đó thì tôi không biết, cậu đi mà hỏi cô ấy.”
Lệ Nghiêm trả lời, anh ta nói xong thì cầm đồ rồi quay người rời đi.
Rất nhanh sau đó Lệ Nghiêm đã tìm được Bạch Thư Hân. Cô ấy mệt thở hổn hển mà còn bị người trong bộ phận sau đi mua cái này mua cái kia. Đến bây giờ mới có thể đứng nghỉ một lúc.
“Bạch Thư Hân.”
Đột nhiên Bạch Thư Hân nghe thấy có người gọi tên mình, nhất thời cô ấy vẫn chưa nhận ra được giọng của Lệ Nghiêm, còn nghĩ rằng lại có người trong bộ phận sai cô đi mua cái gì đó. Cho nên cô ấy vội vàng trả lời.
“Đây đây, muốn mua cái gì?”
Bạch Thư Hân vừa quay người là thấy Lệ Nghiêm, cô ấy xụ mặt xuống rồi nói với vẻ không vui: “Sao anh lại tới đây?”
“Anh đã hẹn với em rồi cơ mà, cuối tuần đi nhà chú ăn cơm. Nhưng em lại chạy tới đây, còn cúp điện thoại của anh, tất nhiên anh phải tới đây tìm rồi.” “Là anh hứa với chú muốn đi qua đó ăn cơm chứ không phải là tôi. Vì sao tôi lại phải đi chứ?”
“Đúng là càng lớn càng không có quy tắc. Anh đã giải thích với chú thay em rồi, cho nên lần này anh không truy cứu nữa.”
“Tùy anh.”
Bạch Thư Hân nói với vẻ không vui, đúng lúc này lại có người gọi cô ấy đi mua nước.
Cô ấy vội vàng làm theo.
Lệ Nghiêm nhíu mày, tính tình của Bạch Thư Hân vẫn luôn rất kiêu căng, cô ấy ghét nhất là phục tùng.
Bởi thế nên Bạch Thư Hân mới không muốn làm lính, khăng khăng đổi nghề.
Nhưng bây giờ cô ấy lại nén giận đi mua nước giúp người khác ư?