“Tuy Đình Lam hồ đồ nhưng không ngốc, trước khi đi, cậu ấy biết Hầu gia đã phạm trọng tội, có lẽ cảm thấy không tiếp nhận nổi nên nhất mực đòi rời đi. Cậu ấy còn nói, có thể sẽ không kịp về đưa tiễn Hầu gia.”
Khúc Bất Duy không nhúc nhích, chỉ xoay mặt đi, “Thằng ôn đó cút xa chừng nào hay chừng ấy.”
Tạ Dung Dữ nói tiếp: “Nhưng trước lúc đi, cậu ấy đã trả hết nợ cho Hầu gia ở chỗ bộ Lễ. Không chỉ bảy trăm nghìn lượng, cậu ấy bồi thường một triệu hai trăm nghìn lượng. Nhà kho của Hầu gia ở Trung Châu đã được sung công, số bạc trên là cậu ấy đem đồ trong nhà đi bán, thậm chí bán cả bảo bối đồ cổ sưu tầm nhiều năm nay. Cậu ấy còn muốn bồi thường nhiều hơn nữa, nhưng không cách nào trả nổi. Hầu gia có biết vì sao cậu ấy lại như vậy không? Vì cậu ấy nói, ngoài bảy trăm nghìn lượng cần phải bồi thượng ra, cậu ấy còn phải đền cả những tính mạng mà Hầu gia đã nợ, chỉ tiếc có đền bao nhiêu cũng không cứu vãn nổi.”
“Bổn vương biết chắc chắn Hầu gia đã cân nhắc được mất nên mới không khai ra Chương Hạc Thư. Nhưng ông có bao giờ nghĩ đến điều Đình Lam thực sự muốn? Cậu ấy rút sạch tiền bạc là vì điều gì? Tại sao cậu ấy phải rời khỏi đây?” Tạ Dung Dữ hỏi.
“Còn nữa.” Tạ Dung Dữ tiến lên một bước, đặt một khối ngọc như ý xuống chiếu rơm Khúc Bất Duy ngồi. Khúc Bất Duy sửng sốt, đó là khối ngọc như ý đồng thau Cổ Việt lưu truyền trăm nghìn năm, về sau vào tay bà nội của Khúc Mậu, trước lúc lâm chung bà đã giao lại cho Khúc Mậu. Khúc Mậu là người có mới nới cũ, chỉ riêng khối ngọc như ý này được hắn cất rất kỹ, là báu vật hắn vô cùng yêu thích, “Vì cứu Hầu gia mà Đình Lam cầm cả miếng ngọc như ý này. Cổ ngọc vô giá lại chỉ đổi được ba nghìn lượng, thành thứ không đáng giá, mất công lắm bổn vương mới có thể chuộc về. Hầu gia cứ giữ lấy mà niệm tưởng đi.”
Nói xong, Tạ Dung Dữ chẳng buồn đếm xỉa đến Khúc Bất Duy, bước thẳng ra khỏi nhà giam.
Đường chủ sự ở ngoài tiến lên đón, hạ giọng hỏi, “Điện hạ, liệu Khúc hầu có khai không?”
“Chưa biết, thử xem sao đã.” Tạ Dung Dữ day ấn đường. Thật ra hai ngày nay Huyền Ưng Ti vẫn không tra hỏi được gì từ Nhan Vu, mãi vẫn không tìm được điểm đột phá.
“Hầy, thẻ bài trống mà Chương Hạc Thư dùng để bảo đảm với Tưởng Vạn Khiêm rất khó mô phỏng, chỉ có thể là thẻ bài cải chế của sĩ tử hồi ấy. Tiếc là có điều tra cũng không nổi, năm Hàm Hòa thứ mười bảy, năm Chiêu Hóa đầu tiên, năm Chiêu Hóa thứ bảy, có biết bao nhân sĩ nhận được thẻ bài, ai biết Chương Hạc Thư chọn của người nào, khác gì mò kim đáy bể!” Đường chủ sự ủ rũ cúi đầu, “Nếu điều tra được Chương Hạc Thư dùng thẻ bài cải chế năm nào thì tốt biết bao.”
Tạ Dung Dữ không đáp.
Đúng là mò kim đáy bể thật, nhưng trên con đường mọi người đã đi cho đến ngày hôm nay, có bước nào mà không trải qua chông gai vất vả, có manh mối quý giá nào mà không được tìm thấy từ những bộ sách tre dày nặng?
Ra khỏi đại lao, gió đêm thổi phần phật, Tạ Dung Dữ rảo bước về phủ nha. Tuy đã sai người để mắt theo dõi Khúc Bất Duy nhưng vẫn cần thận trọng, phòng giam chỉ mới vừa tăng cường nhân lực, đề phòng có chuyện xảy ra, tối nay y quyết định ở lại nha môn. Y gọi người đem lời khai của Nhan Vu đến, đang định kiểm tra thì đúng lúc này, Kỳ Minh dẫn một nội thị bước vào, “Bẩm điện hạ, trưởng công chúa nói muốn gặp ngài.”
“Gặp vào giờ này?” Tạ Dung Dữ hỏi. Hiện tại đã cuối giờ Hợi, đợi y đến điện Chiêu Doãn thì cũng sẽ quá giờ Tý*.
(*Giờ Hợi: từ 9 đến 11 giờ tối; giờ Tý: từ 11 giờ đêm đến 1 giờ sáng.)
“Vâng ạ.” Nội thị là người cũ trong điện Chiêu Doãn, vô cùng đáng tin, “Trưởng công chúa nói khuya đến mấy cũng chờ, xin điện hạ nhất định phải đến.”
Tạ Dung Dữ biết không thể thoái thác, dọn dẹp quyển án rồi theo nội thị đến điện Chiêu Doãn.
Gió thổi ngày một mạnh dần, tuy trời rét buốt nhưng vẫn thấy được đụn mây dày đặc trên cao. Dạo gần đây triều chính bận rộn, dù đã là canh giờ này rồi nhưng các phòng trực bên ngoài Huyền Minh Chính Hoa vẫn sáng đèn, Tạ Dung Dữ men theo ngọn đèn đi đến điện Chiêu Doãn, A Sầm dẫn y vào nội điện của trưởng công chúa, khép cửa lại rồi lui xuống.
Trong điện Tứ Minh, trưởng công chúa mặc cung trang, đợi Tạ Dung Dữ hành lễ xong, bà mới nói: “Không phải mẫu thân muốn gặp con.”
Bà đứng dậy, “Nguyên Gia, cháu đi ra đi.”
Có người bước ra từ sau bình phong, Chương Nguyên Gia nhún người chào Tạ Dung Dữ, “Biểu huynh.”
Hầu hết đồng lứa bọn họ đều bằng tuổi nhau, tuy Tạ Dung Dữ là huynh trưởng nhưng lại là người lạnh lùng nhất, công bằng mà nói Chương Nguyên Gia không thân thiết với y, chỉ gặp mặt vài lần ở các buổi cung yến. Nhưng, nếu tối nay đã quyết định gặp Tạ Dung Dữ thì ắt hẳn nàng đã suy nghĩ kỹ càng, nên khi trưởng công chúa vừa rời đi, Chương Nguyên Gia nói thẳng: “Biểu huynh, Nguyên Gia đã biết biểu huynh đến Lăng Xuyên để điều tra việc gì rồi.”
Trên bàn còn đặt nửa chén canh sâm, Chương Nguyên Gia đang mang thai, khó thức khuya nổi, có lẽ phải uống canh sâm mới thức được đến giờ này. Tạ Dung Dữ không đáp mà mời Chương Nguyên Gia ngồi xuống, sau đó bảo, “Hoàng hậu nương nương đang mang long thai, chỉ cần yên tâm nghỉ ngơi là được, không cần để ý chuyện của tiền triều.”
“Làm sao Nguyên Gia có thể yên tâm nổi? Chẳng lẽ đến cả biểu huynh cũng chiếu lệ với muội thế ư?” Chương Nguyên Gia nói, “Tối nay Chương Gia mạo hiểm gặp mặt biểu huynh, ắt hẳn biểu huynh cũng biết mục đích của Nguyên Gia là gì. Nguyên Gia chỉ hi vọng biểu huynh nói thật với muội, có phải phụ thân muội… ông ấy có tội không?”
Tạ Dung Dữ im lặng một lúc, “Trước mắt vẫn chưa thể kết luận.”
Chợt y hỏi ngược lại, “Nương nương đã phát hiện ra tai mắt của Chương Hạc Thư cài cắm bên cạnh mấy năm nay rồi à?”
“Sao biểu huynh biết, là Quan gia nói sao?” Chương Nguyên Gia ngạc nhiên.
Nhưng vừa hỏi xong, tự nàng đã biết đáp án.
Triệu Sơ và Tạ Dung Dữ chưa bao giờ kể với nhau những chuyện nhỏ nhặt này.
Tiểu Chiêu vương vốn nhạy cảm minh mẫn, lại còn sống trong cung thời gian dàn, có điều lạ thường nào mà y chẳng thể nhìn ra? Bao năm nay Chương Hạc Thư luôn hành sự nhanh hơn người khác một bước, cộng thêm việc đế hậu ngăn cách, chỉ cần động não là dễ dàng nhận ra.
Tạ Dung Dữ hỏi như vậy là vì không muốn vòng vo nữa, quyết định nghiêm túc nói chuyện với nàng.
“Biểu huynh nói đúng. Mấy năm nay, quả thật muội quá vô tri.”
Tạ Dung Dữ nói, “Tối nay nương nương gặp thần không phải chỉ để tâm sự những chuyện này chứ.”
“Vâng, Nguyên Gia còn có một yêu cầu quá đáng.”
Chương Nguyên Gia im lặng một lúc, đoạn đứng dậy, đi vòng qua bàn vuông, hít một hơi thật sâu rồi bất thình lình quỳ xuống trước mặt Tạ Dung Dữ. Tạ Dung Dữ nhíu mày, đỡ nàng dậy trước khi đầu gối nàng chạm đất, “Nương nương làm gì vậy? Chúng ta quân thần khác biệt, đại lễ như thế thần không nhận nổi.”
“Quân thần khác biệt sao?” Chương Nguyên Gia nhìn Tạ Dung Dữ,”Nếu phụ thân muội có tội, muội nào còn mặt mũi mà làm ‘quân’?”
Nàng lùi về sau một bước, khuỵu gối xuống, “Nguyên Gia có một thỉnh cầu quá đáng, giao phó cả tài sản tính mạng cho biểu huynh, mong biểu huynh chấp thuận.”
Nói đoạn, hai tay nàng dâng lên một bức thư, “Để lừa được lòng tin của phụ thân, muội đã dụ dỗ thị tì trao đổi tin tức với ông ấy, hiện giờ ông ấy đang trong tình cảnh khó khăn, phải viết thư tay nhờ muội gửi ra ngoài kinh. Muội vẫn chưa mở thư ra, giờ trao lại y nguyên cho biểu huynh, manh mối bên trong hẳn sẽ giúp ích rất nhiều cho biểu huynh lần ra chân tướng Tiển Khâm Đài.
Nguyên Gia chỉ có một thỉnh cầu, nếu cả nhà Chương thị vô tội, xin biểu huynh nhất định phải trả lại trong sạch cho nhà muội.
Ngược lại, nếu phụ thân thật sự có tội, Nguyên Gia nguyện ý cùng phụ thân nhận lấy mọi hình phạt.”