Hồn hải thứ bảy thật sự bị thắp sáng.
Nhìn thấy cảnh này, cho dù tuấn kiệt Hồn Tộc đã sớm chuẩn bị tâm thần, lúc này tâm thần vẫn rung động khó nói nên lời.
Bởi vì bọn họ rõ ràng, đây là thời khắc sửa đổi lịch sử, Lâm Mục đã sáng tạo lịch sử.
Điểm khiếp bọn họ khiếp tiếp nhận là, sáng tạo lịch sử chính là một nhân loại, hắn trôi qua nhiều năm như thế, hắn lấy được truyền thừa mà vô số tuấn kiệt Hồn Tộc không ai lấy nổi.
Kết quả như vậy làm nội tâm rất nhiều tuấn kiệt Hồn Tộc tràn ngập cảm giác thât bại trong lòng.
Người như Ngọc Thạch Sinh ủng hộ Thánh Mỹ cũng cảm thấy nội tâm rất khó chịu.
– Chuyện này là…
Đột nhiên có tuấn kiệt trẻ tuổi của Hồn Tộc chỉ vào bầu trời, chỉ thấy trong vòng xoáy màu tím này khí tức màu xanh và màu đen lưu chuyển, giống như âm dương ngư thái cực xuất hiện.
Hai chủng khí tức không ngừng quấn vào nhau.
Quá trình này tiếp tục trong một nén hương, hai đạo khí tức này chậm rãi phân ra, không ngừng biến hóa sinh sôi trên bầu trời, cuối cùng nhất ngưng tụ thành rất nhiều phù văn, những phù văn vụn vặt lẻ tẻ trải rộng phía chân trời, trong đó mỗi phù văn ẩn chứa đạo vận đại đạo kinh người, làm cho lòng người rung sợ tâm thần.
– Đây là phù văn pháp tắc bổn nguyên của sinh tử ý cảnh hình thành.
Trong tuấn kiệt ở đây có mấy cường giả Giới Vương, bọn họ xuất thân thế lực lớn, kiến thức phi phàm, hiện tại mắt thấy ngưng tụ ra sinh tử phù văn, tâm thần bọn họ rất rung động.
Nghe thế mấy Giới Vương này nói, những người khác nhao nhao ngưng mắt nhìn qua những phù văn xoay tròn trên bầu trời, đại đa số bọn họ cảm nhận được phù văn vô cùng huyền diệu, nhưng lại có thể cảm nhận rõ những phù văn này quá đáng sợ, bởi vì khí tức này ẩn ẩn cộng minh với tinh thần và khí huyết của bọn họ.
Sinh tử bổn nguyên pháp tắc!
Rất nhiều tuấn kiệt tới Đọa Thần sơn mạch này không ngộ ra thứ gì cao thâm, nhưng mà bọn họ cũng biết trong Ham Thai của Đọa Thần sơn mạch này có pháp tắc chủ yếu là sinh tử.
Hai chủng pháp tắc này kết hợp lại liền tạo thành tánh mạng.
Hiện tại mắt thấy trên không trung ngưng tụ ra phù văn sinh tử pháp tắc, những võ giả này ánh mắt đỏ hồng, loại phù văn này nếu như đạt được một cái, hơn nữa hiểu được thì chỗ tốt khi tu luyện sẽ rất lớn.
Mà bọn họ trông mà thèm, rất nhiều người ngưng tụ tất cả thị lực quan sát phù văn trong đó, hy vọng xa vời từ đó lĩnh ngộ ra cái gì, trong lúc này vòng xoáy xoay tròn thật nhanh, rồi sau đó chậm rãi hội tụ lại.
Trong lúc nhất thời, gió nổi mây phun, những phù văn pháp tắc như trường kình hấp thủy, toàn bộ tập trung vào vị trí của Lâm Minh.
– Ân?
– Đây là!
Rất nhiều người mở to mắt, bọn họ trơ mắt nhìn qua hàng trăm hàng ngàn phù văn pháp tắc tiến vào trong huyết nhục của Lâm Minh, rồi sau đó chúng như bông tuyết rơi vào trong nước, trực tiếp biến mất không thấy gì nữa.
Thiên đạo chí lý ngưng kết thành thần bí cốt văn, khắp vào cốt tủy Lâm Minh.
Mảnh vỡ pháp tắc diễn biến thành phù văn, chôn sâu trong huyết nhục Lâm Minh.
– Cái này… Cái này…
Rất nhiều người há to mồm không nói nên lời.
Cũng có tuấn kiệt thế lực lớn đỏ mắt.
Nhiều phù văn pháp tắc bổn nguyên trân quý như vậy, bọn họ đạt được một cái là quá thỏa mãn rồi, đáng tiếc đây chỉ là hy vọng xa vời, nhưng mà bây giờ, toàn bộ bị Lâm Minh hấp thu!
Đây là cơ duyên bực nào, quả thực làm cho người ta đố kỵ muốn thổ huyết.
– Cho ta ah, dù là một cái cũng được!
Có người đấm ngực dậm chân.
Những tánh mạng phù văn này khắc vào trong cơ thể Lâm Minh, trở thành một bộ phận tính mạng của hắn, cho dù hắn hiện tại không hiểu được, nhưng mà ngày sau khi tu vị tinh tiến, hắn cũng chậm rãi cảm ngộ huyền diệu trong phù văn này, lại tìm hiểu thì làm chơi ăn thật, đây là sau khi hoàn toàn ngộ đạo ở Đọa Thần sơn mạch và đạt được cơ duyên, cùng loại với lúc Lâm Minh độ Cửu Vẫn, tiếp nhận thiên địa pháp tắc tẩy lễ.