Miêu Nghị gật đầu, hắn cười nói với mọi người:
– Mọi người tự tiện, thỉnh tự tiện!
Không ít người không nói hai lời, bọn họ phất tay áo rời đi.
Miêu Nghị nói thầm, nghi thức đăng cơ đủ đơn giản, cũng chẳng thèm giả vờ làm gì, đưa lão tử lên vị trí này là có mục đích gì?
Đứng một bên Kim Mạn rồi đột nhiên vừa quát:
– Thạch Vân Biên, Ngao Thiết, Công Tôn Lập Đạo, ba người các ngươi lưu lại.
Kim Mạn giận dữ quát.
Mọi người vừa ra khỏi đại điện lục tục rời đi, đám Thạch Vân Biên cùng ba người dừng bước quay người lại, lão đạo tóc muối tiêu lạnh nhạt nói:
– Tướng chủ còn có phân phó?
Kim Mạn rời khỏi Miêu Nghị đi xuống cầu thang, ánh mắt mang theo sát khí tới gần ba người, âm thầm truyền âm nói:
– Đạo lý nên nói cũng đã nói, nên giải thích cũng giải thích, đáp ứng xong nhưng sự đáo lâm đầu lại làm eo là sao? Là vinh nhục của các ngươi quan trọng hay tính mạng trăm vạn huynh đệ quan trọng? Ngay cả ba người các ngươi còn không phối hợp làm sao thủ hạ phối hợp?
Ba người im lặng không nói, Miêu Nghị phát giác pháp lực chấn động đang âm thầm cân nhắc mấy đầu lĩnh phản tặc đang bàn chuyện gì.
Thấy ba người không lên tiếng, Kim Mạn dẫn ba người quay về đối mặt với Miêu Nghị, giới thiệu từng người
Chỉ vào Thạch Vân Biên:
– Thạch Vân Biên Thạch đại tướng quân, Thánh chủ đã biết hắn.
Lại chỉ sang lão đạo tóc muối tiêu.
– Vị này chính là Công Tôn Lập Đạo Công Tôn đại tướng quân.
Lại chỉ sang lão đầu gầy còm.
– Vị này chính là Ngao Thiết Ngao đại tướng quân.
Cuối cùng hắn tổng kết:
– Vô Lượng đạo chúng ta có năm đại tướng quân, còn có hai vị đang tọa trấn phòng ngừa phản tặc đánh lén nên tạm thời chưa đến bái kiến Thánh chủ, một vị tên là Tư Đồ Tinh Lan, một tên Hải Uyên Khách, năm vị đại tướng đều là cao thủ Hiển Thánh, chính là trụ cột vững chắc của Vô Lượng một đạo chúng ta. Xuống dưới có hai mươi tám tướng quân, đều là thành viên nòng cốt trong Vô Lượng một đạo, đều là cao thủ Hóa Liên, hôm nay cũng vì ứng phó phản tặc nên không đến đủ, ngày khác có thời gian sẽ đên bái kiến Thánh chủ.
Chậc chậc! Thủ hạ của ta cao thủ như mây! Miêu Nghị ngồi trên cao cười thầm, nói:
– Không sao, không sao.
Hắn nói cái gì thì ba người Thạch Vân Biên đều nghiêng đầu đi, càng chướng mắt Miêu đại thánh chủ.
Kim Mạn nhìn bọn họ, lại nói:
– Vô Lượng một đạo hôm nay có gần một trăm bốn mươi vạn nhân mã, đối ngoại công bố có sáu trăm vạn quân, số lượng đội ngũ chính thức chỉ có các tướng quân tu vi Hiển Thánh mới biết. Sáu đạo có hơn tám trăm vạn quân, đối nội đối ngoại đều nói là bốn ngàn vạn đại quân.
Miêu Nghị kinh ngạc, tò mò hỏi một câu:
– Vì sao phải báo cáo láo đội ngũ?
Kim Mạn giải thích nói:
– Đầu tiên là sĩ khí, bảo trì tin tưởng cho mọi người, cho huynh đệ biết rõ mình vẫn còn vốn liếng đông sơn tái khởi. Tiếp theo, dù sao bí mật khó giữ nếu nhiều người biết, không dám bảo đảm trong lục đạo không có mật thám nằm vùng, nói bốn ngàn vạn đại quân cũng là một loại uy hiếp với phản tặc, phản tặc không dám dễ dàng mạo phạm. Vì cam đoan tin tức không tiết lộ, đại quân bình thường do các đại tướng tách ra quản lý, huynh đệ phía dưới không nhìn thấy số lượng đội ngũ cho nên không rõ ràng, pháp bảo tinh linh liên hệ bị quản lý nghiêm ngặt, xuất chiến mới phát, sau chiến sẽ thu về.
– Ah!
Miêu Nghị hiểu ra, trong nội tâm nghi hoặc, phản tặc náo tới mức này lại nói bí mật cho lão tử biết, chẳng lẽ thật muốn lão tử làm Thánh chủ gì đó? Nếu như tra ra lão tử là đại thống lĩnh của Thiên đình có lột da lão tử hay không?
Kim Mạn giới thiệu tình huống xong, lão đạo sĩ Công Tôn Lập Đạo hỏi:
– Tướng chủ, nếu như không có gì chuyện khác, chúng ta cáo lui trước.
Kim Mạn không thèm để ý tới, quay người nhìn Miêu Nghị, không nói gì, cứ nhìn ba người kia xử lý.
Thạch Vân Biên ba người nhìn nhau, cuối cùng không thể không kiên trì chắp tay với Miêu Nghị:
– Thánh chủ, nếu không phân phó, thuộc hạ cáo lui.
Miêu Nghị lập tức cười tủm tỉm lấy lòng, hắn gật đầu như gà mổ thóc.
– Tự tiện tự tiện, thỉnh tự tiện.
Ba người theo quy củ cáo lui ra ngoài.
Đưa mắt nhìn ba người rời đi, Miêu Nghị thở ra một hơi, hắn chắp tay hỏi Kim Mạn:
– Tướng chủ, còn có gì phân phó?
– Ngươi…