– Vệ gia đảo chủ trốn thoát, ắt sẽ hội hợp với hạm đội còn lại. Sau đó tới thế lực khác cầu viện. Hơn nữa trên đảo còn mấy thôn trấn không bị ảnh hưởng. Chúng ta chỉ là công chiếm Vệ gia Thành mà thôi, thời gian lưu lại cho chúng ta không nhiều lắm.
Nhan Khuyết vội vàng nói tiếp:
– Thuộc hạ đã sai người mở kho đồ của Vệ gia, cái gì cần đốt đều đã đốt, cái gì có thể lấy đều đã lấy. Sau nửa canh giờ, là có thể xuất phát.
– Tốt! Trở lại thuyền, luận công ban thưởng!
Sở Vân đưa ánh mắt nhìn về phía Nhan Khuyết tán thưởng. Nếu tính toán không nhầm, hắn biết ngày sau Nham Khuyết sẽ là một người xuất chúng.
Lúc này, liên tiếp truyền mệnh lệnh, sai khiến từng người một. Sau cùng trên tường thành chỉ còn lại mình hắn.
– Tỉnh Hải Long Cung…
Hắn đưa ánh mắt nhìn về phía rừng rậm san hô kia, trong lòng thở dài.
…
Lúc này trời bắt đầu sáng, mặt trời bắt đầu mọc lên, chiếu sáng đống khói lửa đang bốc cháy. Vệ gia thành trở thành một đống hỗn độn, tổn hại không đếm nổi.
Sở Vân đứng ở vị trí này, thậm chí hắn có thể xuyên thấu qua nước biển, trực tiếp thấy được rất nhiều san hô dựng lên ngoài khơi.
Hắn biết rất rõ, mật tàng Tinh Hải Long Cung, Hải Long Vương Khương Bác ở trong giữa. Thế nhưng muốn đi qua mê trận san hô, nhất định cần phải có tinh quang trợ giúp.
– Như vậy tuy gần mà lại xa. Nếu như có thể lấy được mật tàng, chiến lực của Thư gia đảo sẽ tăng lên trên diện rộng. Đáng tiếc…
Sở Vân hít một hơi thật sâu thở ra một hơi thật dài, đi xuống phía dưới thành.
Sau nửa canh giờ, hắn đi xuống kho đồ của Vệ gia, thu được vô số tiền tài và rất nhiều trứng các loại yêu thú. Hắn bắt được gần một nghìn tù binh, bao gồm có tộc nhân Vệ gia. Trong tay nắm giữ mấy chiến thuyền lớn, tất cả chiến thuyền lớn nhỏ pha trộn thành một hạm đội, nghênh ngang đi.
Đương nhiên, sau khi rời đi tự nhiên không có bỏ qua bảy mật thuyền nhái kia.
…
Sóng biển đạp vào cạnh thuyền, tạo ra âm thanh “ào ào”. Vừa mới trải qua một đêm, ánh sáng mặt trời lên. Ánh sáng mặt trời chiếu rọi vào bảo thuyền. Cánh buồm rộng thùng thình, phía trên đề bốn chữ lớn Thiên Ca Thư Viện. Đó chính là bảo thuyền của Thư Viện.
Trên thuyền có hơn mười vị thư sinh đều đã ở tuổi trung niên không thể tiếp tục ở lại thư viện.
Ba năm trước, bảo thuyền Thiên Ca Thư Viên đưa bọn họ tới các hải đảo. Ba năm sau, lại đưa từng người bọn họ trở về.
– Không được các thế lực lớn tuyển chọn, lần này trở về biết ăn nói với gia chủ thế nào?
Sắc mặt Vệ Khiếp hiện lên đầy vẻ u sầu, nồng nặc mùi rượu. Hắn chán chường ngồi ở góc thuyền, hắn đã ngồi một đêm rồi, ba vò rượu trống trơn đổ bên cạnh người.
Ba con Cương Vũ Ưng của hắn đã bị Sở Vân chém chết hầu như không còn, ba năm nỗ lực coi như uổng công vô ích. Tất thảy học sinh cũ ba năm, tiền đồ của hắn là mờ mịt nhất.
– Sở Vân! Ngươi giết chết ba Đại Yêu của ta, ngươi nhất định gặp phải báo ứng! Thư gia đảo bị diệt vong, chính là báo ứng của người!
Vệ Khiếp vừa mới nghĩ tới Sở Vân, sắc mặt liền trở lên dữ tợn. Đối với Sở Vân, hắn vừa hận lại vừa sợ, ước gì Sở Vân chết trên chiến trường, giải tỏa hết tâm tư trong lòng.
– Đối mặt với gia chủ, ta biết ăn nói như thế nào?
Gần về đến Vệ gia thành, trong lòng Vệ Khiếp lại hoảng loạn.
– Làm sao bây giờ à…
Ngược lại hắn lo nghĩ, nhưng cũng không nghĩ ra biện pháp nào. Đã có nhiều người biết được chân tướng sự việc, hắn thậm chí còn không tìm được cớ gì!
Vệ Khiếp nhướng mày, trong lòng trống rỗng đầy vẻ u sầu. Không biết làm thế nào, không thể làm gì khác là lại mở một vò rượu, ngửa đầu chảy ngược mượn rượu tiêu sầu. Nguồn truyện: Truyện FULL
Hắn rất muốn bảo thuyền mãi mãi đi như vậy, mãi mãi không về tới Vệ gia đảo. Thế nhưng sự thực thật khắc nghiệt, từ phía xa xa Vệ gia đảo đã ở trong tầm mắt.
Ực, ực!
– Mặc kệ như thế nào đi nữa, cuối cùng vẫn phải gặp đảo chủ. Thân đầu một đao, lui đầu một đao cũng không bằng thẳng thắn một điểm.