“Hả?” Hoa Cẩm ngẩn ra: “Đang nói với ta à?”
“Vậy phải xem Hổ Bí lang của ngươi chạy nhanh hơn hay Diệp Tự doanh của ta chạy nhanh hơn.!” Diệp Khiếu Ưng hạ giọng nói, tiếp đó hắn kéo theo Diệp Nhược Y nói với Tiêu Sắt: “Lục hoàng tử, vậy một năm sau gặp lại.”
“Tướng quân đi nhé.” Tiêu Sắt cúi đầu.
Diệp Khiếu Ưng xoay người, Diệp Nhược Y cũng bị hắn kéo theo. Cô quay đầu lại nhìn Tiêu Sắt, muốn nói nhưng lại thôi. Tiếp đó cô lại nhìn sang Lôi Vô Kiệt.
“Diệp cô nương…” Lôi Vô Kiệt giơ tay muốn giữ lại.
“Tam thành chủ quan sát lâu như vậy vẫn không nghĩ ra cách, vậy thì để quốc sư nghĩ cách thôi. Nhược Y, con theo cha về Thiên Khải.” Diệp Khiếu Ưng nói.
Diệp Nhược Y đành quay đầu, đi theo Diệp Khiếu Ưng ra ngoài.
“He he, Lôi Vô Kiệt, ta cảm thấy ngươi có hy vọng đấy.” Vô Tâm dùng khuỷu tay thúc Lôi Vô Kiệt một cái.
Lôi Vô Kiệt kinh ngạc: “Thật à?”
“Thật đấy, lúc đi cô ấy nhìn hai người. Một người là Tiêu Sắt, đó là người quen cũ. Một người khác là ngươi, đó mới là người mới thích.” Vô Tâm nói rất nghiêm túc.
“Ngươi là hòa thượng thì hiểu cái gì?” Lôi Vô Kiệt khinh thường nói. “Đúng rồi, hòa thượng, ngươi định đi đâu?”
Vô Tâm cười nói: “Ta phải về Thiên Ngoại Thiên, có thể tiện đường tới đế đô dạo một vòng. Thân phận ta đặc thù, đi cùng các ngươi sẽ khiến người ta cảm thấy trong lòng ta có ý đồ xấu, mặc dù ta ngay thẳng và lương thiện.”
“Không nhận ra.” Lôi Vô Kiệt lắc đầu.
“Chẳng trách ngươi không nhận ra cô bé Diệp Nhược Y kia có ý với ngươi. Được rồi, ta phải đi đây. Nhưng này Tiêu Sắt, đã nói chúng ta sẽ cùng tới ngắm đỉnh Côn Luân, cảnh đẹp nơi biển khơi, phía cuối chân trời.” Vô Tâm thở dài: “Tạm thời ta không đi được, thế nhưng lần này ngươi sẽ thấy cảnh đẹp nơi biển khơi kia, chẳng lẽ ngươi muốn đi một mình? Ngươi mang theo Lôi Vô Kiệt đi.”
“Cả ta nữa!” Tư Không Thiên Lạc nói.
“Đương nhiên ta cũng phải đi.” Đường Liên nhẹ giọng nói.
Tiêu Sắt lắc đầu: “Thiên Khải Tứ Thủ Hộ gì chứ, đó là thân phận do người khác áp đặt cho các ngươi, không cần để ý tới ta.”
“Thanh Long thủ hộ gì chứ, ngươi tưởng ta vì chuyện đó thật à?” Lôi Vô Kiệt trừng mắt với hắn. “Chẳng qua nói ra cho có khí thế, hù dọa người khác mà thôi. Ta giúp ngươi chỉ vì chúng ta là bằng hữu.”
“Bằng hữu?” Tiêu Sắt lẩm bẩm.
“Bằng hữu cùng trải qua sinh tử.” Lôi Vô Kiệt lặp lại.
Tạ Tuyên mở miệng: “Tiêu Sắt ngươi không cần cứng đầu trong chuyện này làm gì. Nếu một mình ngươi đi tới đảo Bồng Lai, khéo không đi được trăm dặm đã bị cướp về Thiên Khải rồi. Nếu ngươi muốn trở lại thành ngươi trước kia, vậy hãy nhận trợ giúp từ các bằng hữu của ngươi đi.”
Tiêu Sắt cau mày: “Chẳng lẽ tiền bối không đi?”
“Đúng là ta rất muốn tới hải ngoại tiên sơn ngắm cảnh, đó là một trong những tâm nguyện của ta. Thế nhưng giờ ta có chuyện quan trọng hơn cần làm. Lý Hàn Y tẩu hỏa nhập ma không rõ tung tích. Tuy có Lôi Oanh đi theo, nhưng ta vẫn không yên tâm. Ta phải tìm cô ấy.” Tạ Tuyên nói.
“Tỷ tỷ của ta tẩu hỏa nhập ma ư!” Lôi Vô Kiệt kinh hãi. “Có chuyện gì xảy ra?”
“Đạo Kiếm Tiên cứu Lý Hàn Y nên chết trên tay Ám Hà và Đường môn. Lý Hàn Y đang trọng thương lại gánh thêm nỗi đau này nên tẩu hỏa nhập ma. Trận chiến lần trước tại Lôi gia bảo có vẻ càng nghiêm trọng. Nhưng ngươi cứ yên tâm, có ta và Lôi Oanh, chắc chắn sẽ bảo vệ tỷ tỷ của ngươi không vấn đề gì.” Tạ Tuyên nói. “Hơn nữa nếu thuận lợi ta sẽ tới Tuyết Nguyệt thành một chuyến, báo lại chuyện này cho Tư Không Trường Phong.”
Tiêu Sắt gật đầu: “Được, vậy phiền tiên sinh dẫn Thiên Lạc về Tuyết Nguyệt thành.”
“Ngươi nói cái gì?” Tư Không Thiên Lạc kinh ngạc: “Vì sao ta không thể tới đảo Bồng Lai?”
Tạ Tuyên không buồn để ý tới cô, nói: “Được.”
“Đợi đã, vì sao ta không được đi?” Tư Không Thiên Lạc hỏi.
Đường Liên ngăn cô lại: “Chuyện đó sau này hẵng nói. Hiện giờ cơ thể của Tiêu Sắt còn rất yếu, không cần quyết định vội.”
Hoa Cẩm nãy giờ không hề lên tiếng, cô nhìn Tiêu Sắt, giọng nói hơi tức giận: “Tiêu đại hoàng tử, ngươi dặn dò xong chưa?”
Tiêu Sắt kinh ngạc, tiếp đó chậm rãi gật đầu một cái.
“Vậy thì đi ngủ cho ta!” Hoa Cẩm vung tay, một mũi châm bạc cắm vào huyệt Thiên Linh của Tiêu Sắt. Tiêu Sắt lập tức cảm thấy hai mắt choáng váng, ngủ thiếp đi. Lôi Vô Kiệt vội vàng đỡ lấy hắn.
Hoa Cẩm chống nạnh mắng: “Một tên có thể lăn quay ra bất cứ lúc nào, còn lắm mồm thế!”
“Hải ngoại Bồng Lai đảo, di thế kiến tiên nhân.” Vô Tâm nhẹ giọng ngâm nga. “Giúp ta nói với Tiêu Sắt một câu, mong ngày chúng ta gặp lại.” Vô Tâm nhảy một cái ra khỏi Kỳ Lân các, lại nhảy một cái lên mái hiên đối diện.
“Hẹn gặp lại người!” Đường Liên và Lôi Vô Kiệt cùng nói.