“Du Hàn, chính là tên của tôi.” Du Hàn cười như không cười, ánh mắt chăm chú quan sát từng cử chỉ hành động của Vân Yến.
Bị ánh mắt của Du Hàn nhìn chằm chằm đến mức da gà đều nổi lên, Vân Yến giật mi mắt, nụ cười như nắng ấm liền tắt mất.
“Du Hàn? Không phải là em trai của Du Từ đấy chứ?” Vân Yến bình tĩnh hỏi thăm.
Vừa nhắc đến hai từ “Du Từ” cả người Du Hàn lại càng tỏa ra khí áp lạnh lẽo, con ngươi đen lại càng sâu hơn, không thể nhìn thấy đáy.
Du Hàn sải bước chânđến gần hơn với vị trí của cô, dường như hắn không ngần ngại gì về thân thế của cô.
“Đúng vậy, cập nhật thông tin cũng thật giỏi nha tiểu quái vật.”
Vân Yến hơi mỉm cười, mắt nhìn sang cái gia huy bên ngực trái của Du Hàn.
Má nó, cái gia huy trên áo con dơi này chẳng phải của Du gia tộc sao?
Vân Yến mấy hôm nay đã biết khá nhiều chuyện ngày xưa từ miệng của tên tóc vàng hoe kìa, ừm, dài lắm, nên để khi nào cô rảnh cô sẽ nhớ lại sau.
Du Hàn nắm lấy áo khoác, trùm vào cả người Vân Yến, vì đứng gần nhau, nên mùi hương ngọt ngào tươi mát của thiếu nữ liền ập vào sóng mũi hắn, làm cho hắn có chút cảm giác muốn hút cạn máu của ‘đứa cháu’ này.
“Cháu gái, à không, tiểu quái vật, thời tiết dù mát mẻ, nhưng đừng ăn mặc như vậy, tôi và anh trai trên trời sẽ rất xót cho… em.” Du Hàn mỉm cười, mắt đen hiếm có khi nào lại tràn ngập ý cười như vậy.
Cháu gái?
Em?
Chú cháu kiểu gì thế?
Nhìn vào người ta sẽ kì thị đó biết không?
Cái con người ra người mà dơi cũng không ra dơi này!
Vân Yến thật sự bị sự thần kinh và thiểu năng giai đoạn cuối của Du Hàn làm cho hoảng sợ, trong lòng thầm niệm bình tâm chú để bản thân mình không hoảng sợ đến mức lỡ tay đánh chết hắn.
“Chưa gì đã cháu cháu chú chú, thật sự làm tôi cảm thấy rất khó xử.” Vân Yến vừa nói vừa thuận tay ném áo khoác sang một bên, cùi chỏ thuận theo chiều gió hướng thẳng vào bụng Du Hàn.
Du Hàn bị một đấm của cô làm cho bất ngờ, nhanh chóng phản ứng lại, một tay giữ cánh tay cô, tay còn lại định chế trụ cổ cô.
Vân Yến nhanh nhạy né tránh, tay đánh thẳng vào thái dương của Du Hàn.
Cơn đau âm ỉ từ thái dương bắt đầu lan ra khắp cả đầu, khiến cho Du Hàn có chút choáng váng, làm cho cảnh vật trước mắt hắn cũng mờ đi.
“Yo, ngủ ngon nha.” Vân Yến cười nhạt, thuận chân đạp thẳng vào người Du Hàn vào tường.
Du Hàn bất tỉnh.
Trợ lý đứng bên cạnh, mắt suýt nữa là rơi khỏi tròng.
“Cô!”
Vân Yến đáp rất nhanh: “Cô cái gì mà cô, gọi tôi là tiểu mỹ nhân.”
Trợ lý: “!!!”
Sao lại có một người thần kinh như thế này tồn tại?
Lại còn có sức mạnh khủng bố như vậy, chẳng phải cô ta nghịch thiên luôn rồi sao?
Trợ lý lùi về sau vào bước, khẽ cắn răng nhìn Du Hàn nằm la liệt trên mặt đất.
Xin lỗi ngài! Sau khi thoát được tôi sẽ báo lên cấp trên phái người lên cứu ngài!
Vân Yến đứng im như tượng, dường như cũng không có ý định chơi trò đuổi bắt với trợ lý.
Vân Yến đại khái là không muốn vờn qua vờn lại với kẻ thiểu năng này.
Chờ trợ lý xám hối với lòng xong, Vân Yến đã ăn xong ba thanh chocolate.
Trợ lý mau chóng chạy đi, một cái quay đầu cũng không để lại, bước chân hấp tấp hối hả cứ như là hắn sợ sẽ bị cô ăn thịt mất.
Vân Yến cúi người, dùng một tay lật cả người Du Hàn lại, lấy cái gia huy trên người hắn ra ngắm nghía, đăm chiêu suy nghĩ.
Lúc nãy thật sự thì cô đang nói dối, cô vốn chẳng hề biết gì về sự tồn tại của Du Hàn.
Nhưng cũng nhờ cái gia huy mà tên Sở Tri giữ, cô mới nhận ra được tên này thuộc Du gia thật.
Du Hàn, Phi Sương, Du Từ, Sở Tri…
Coi bộ bốn người bọn họ có quan hệ rất mật thiết với nhau.
Ánh mắt lơ đãng hướng ra boong tàu, khóe môi cô lại hơi nâng lên.
Hình ảnh đen đen nhấp nhô vẫn còn cách khá xa, nhưng Vân Yến vẫn nhận ra đó là đất liền.
Quả nhiên…
_______
Trong lúc không ai để ý, có một chiếc thuyền trong số những chiếc thuyền đậu gần du tàu đã rời đi.
Người điều khiển tàu vẫn chưa hiểu có chuyện gì xảy ra trên tàu đã bị trợ lý bắt buộc phải điều khiển đi mất.
Trợ lý thở hồng hộc vì mệt, tay chống đỡ lấy ghế để cả người yên lại, ánh mắt hiện ra sát ý đậm đặc khiến cho người điều khiển thuyền đành phải nghẹn câu hỏi vào cổ họng, im lặng lái.
Thời gian chậm rãi trôi qua, một lúc sau, trợ lý mới lấy lại được bình tĩnh, hắn gằn giọng, “Mau cho thuyền về lại căn cứ chính mau đi! Dùng hết tốc độ!”
“Vâng!”