Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, trái tim Hoa Hồng Trắng đang run rẩy vì sợ hãi cũng coi như được ổn định lại, giờ phút này, cô ta há miệng thở dốc, mấy phút đồng hồ trước, cô ta giống như đã dùng toàn bộ sức lực, toàn thân ướt đẫm mồ hôi, cảm thấy tay chân không còn sức lực.
Hoa Hồng Trắng chậm rãi đứng dậy, sải đôi chân thon dài, đẩy cửa lớn công ty, mời Trương Thác bước vào.
Trương Thác bước vào cửa, quan sát xung quanh một vòng, chỗ này không khác gì với những công ty bình thường khác, cho dù ai nhìn vào cũng sẽ không ngờ được đây là một tổ chức sát thủ.
Công ty Giải trí Tuyên Kiên cũng coi như có chút danh tiếng ở thành phố Nguyên, một là công ty này quả thật rất lớn, thành phố Nguyên có rất nhiều chỗ ăn chơi, đều có móc nối với công ty này, thứ hai, công ty này không có bất kỳ nhân viên nam nào, tất cả đều là những cô gái xinh đẹp.
Nhưng liệu ai có thể ngờ được, tất cả những cô gái xinh đẹp hấp dẫn người khác này đều là những bông hoa hồng có gai chứ?
Nhìn Trương Thác và Bạch Trì bước vào công ty, cô gái lễ tân xinh đẹp của công ty đang định mở miệng thì nghe thấy giọng của Hoa Hồng Trắng vang lên.
“Đóng cửa, thông báo cho tất cả mọi người quay về.
”
Cô gái lễ tân xinh đẹp vừa nghe thấy lời này, sắc mặt lập tức thay đổi, cái gọi là đóng cửa có nghĩa là nói những chuyện mà người khác không biết được.
Hai người Trương Thác và Bạch Trì được Hoa Hồng Trắng dẫn đường đi vào phòng làm việc của cô ta.
Phòng làm việc của Hoa Hồng Trắng rất rộng, có một giá sách cực kỳ lớn, chỉ thấy Hoa Hồng Trắng gỡ một quyển sách trên giá xuống, toàn bộ giá sách phát ra tiếng vang “ình ình”, sau đó ở giữa giá sách nứt ra một khe hở, tách ra về hai phía, lộ ra một cánh cửa ngầm.
Đẩy cánh cửa ngầm ra, Hoa Hồng Trắng mời Trương Thác và Bạch Trì đi vào.
Trong cửa ngầm, cũng là một phòng họp nhỏ, trên bàn hội nghị bày một số ảnh chụp của mục tiêu ám sát, một tấm trong đó chính là Lâm Ngữ Lam!
Lại một âm thanh bình ình” nữa vang lên, cửa ngầm đóng lại, Hoa Hồng Trắng lập tức quỳ một chân xuống đất.
“Bái kiến đại nhân Satan tôn kính!”
Trương Thác cầm tấm ảnh của Lâm Ngữ Lam trên bàn hội nghị, cất vào trong túi quần: “Nói xem, ai giao nhiệm vụ cho cô.
”
Hoa Hồng Trắng đứng dậy, hít sâu một hơi giống như đang ra một quyết định quan trọng nào đó, cô ta đi đến góc phòng họp, chỗ đó đặt một két an toàn, sau khi mở cửa két an toàn ra, Hoa Hồng Trắng lấy ra một tấm thẻ giống như báu vật: “Người ủy thác nhiệm vụ cho tôi, tôi cũng không được nhìn thấy mặt anh ta, anh ta đeo mặt nạ đến, tấm thẻ này là thù lao của anh ta.
”
Trương Thác và Bạch Trì nhìn tấm thẻ trong tay Hoa Hồng Trắng, bên trên in một mặt nạ quỷ.
Trong ánh mắt Trương Thác lộ ra một luồng khí lạnh.
Bạch Trì cũng nhíu chặt mày.
Người của Địa Ngục Hành Giả đến ủy thác nhiệm vụ này, chuyện trong này có thể phải cân nhắc rồi.
“Nhiệm vụ của cô đã thất bại.
” Trương Thác lấy tấm thẻ kia khỏi tay Hoa Hồng Trắng.
Hoa Hồng Trắng cúi đầu, không dám kêu một tiếng.
“Cô có biết, Bóng Đêm cũng đã từng nhận được nhiệm vụ giống như vậy không?” Trương Thác xé nát tấm thẻ vừa cầm vào tay, hỏi.
“Biết” Hoa Hồng Trắng gật đầu: “Đại nhân, toàn bộ các tổ chức Tây Bắc đều nhận được nhiệm vụ lần này.
”
Ánh mắt Trương Thác đông cứng lại: “Toàn bộ Tây Bắc!”
“Vâng.
” Hoa Hồng Trắng đáp lời: “Lần này, vì tính đặc biệt của người ủy thác, toàn bộ tổ chức đều nhận nhiệm vụ, hơn nữa người uỷ thác còn hứa hẹn, ai có thể hoàn thành được nhiệm vụ lần này là có thể được lên đảo”
“Ha, thật là hào phóng!” Trương Thác cười một tiếng.
Hoa Hồng Trắng cúi đầu, không dám nói thêm lời nào dư thừa.
Trương Thác trầm ngâm mấy giây, hỏi: “Có cách nào gặp được anh ta không?”
Hoa Hồng Trắng hiểu rõ anh ta trong lời Trương Thác là đang nói đến ai, đáp lời: “Anh ta cho chúng tôi thời gian bảy ngày, bảy ngày sau, nếu chưa hoàn thành nhiệm vụ thì sẽ liên lạc lại với chúng tôi.
”
Trương Thác gõ gõ tay lên cái bàn trước mặt: “Bảy ngày sau, tôi sẽ quay lại, hôm nay chuyện tôi xuất hiện, đừng nói cho bất kỳ ai biết.
”
“Hiểu rồi” Hoa Hồng Trắng gật đầu.
Cửa ngầm của phòng họp mở ra, Trương Thác và Bạch Trì đi ra ngoài, Bạch Trì đi theo đằng sau Trương Thác, không nói một tiếng nào.
Mãi đến tận khi rời khỏi tòa nhà cao tầng, lên xe, Bạch Trì mới lên tiếng: “Đại ca, anh cho rằng đó là ai?”
“Khó nói lắm, anh ta để lại thời gian bảy ngày, đơn giản chỉ muốn chúng ta tự mình cần câu, bảy ngày sau, tất cả sẽ rõ ràng, gọi người xóa sạch hệ thống giám sát của tòa nhà cao tầng này, chúng ta cũng phải diễn cho thật một chút.
” Trương Thác ha kính xe xuống, nhìn cảnh tượng bên ngoài xe.
Tầng cao nhất của tòa nhà cao tầng, sau khi Trương Thác rời đi, Hoa Hồng Trắng lấy điện thoại di động ra: “Đại nhân, anh ta đến đây rồi.
”