Đông Hải, sẽ trở thành một miếng thịt béo bở cho chúng tranh chấp và chia nhau.
“Sao, người trên tỉnh đều nhìn chằm chằm vào tao à?”
Hứa Phong không nhìn thấy chút sợ hãi hoặc lo lắng nào.
trên mặt Giang Ninh, mà trái lại, Giang Ninh lại hưng phấn nhiều hơn, tựa như chờ đợi ngày này đã từ lâu lắm rồi.
Người này điên rồi à?
“Bọn họ, tao không thèm quản, chuyện của chúng ta ở đây, tao sẽ tính từng món một”
Giang Ninh chỉ vào mười mấy tên nói: “Bọn họ phá chuyện làm ăn của tao, nghỉ một ngày, tổn thất không nhỏ, còn phá hỏng không ít đồ, cũng phải đền chứ nhỉ?
Chuyện quan trọng nhất là bọn mày đánh anh em tao bị thương, vậy thì hậu quả trở lên nghiêm trọng rồi”
“Tao không bắt nạt mày, tao không tính mấy chuyện mày đánh anh em tao nữa, nhưng tiền bồi thường thì một đồng cũng không thể thiếu”
Hứa Phong phẫn nộ, tên này nói chuyện kiểu gì đấy?
Không tính toán chuyện đánh người, nhưng vẫn phải trả tiền bồi thường.
Gã không nhịn được cười lạnh: “Muốn tiền? Mày muốn bao nhiêu?”
“Tao tính sơ qua rồi, tám mươi triệu, tiền được chuyển vào thẻ thì tao sẽ thả bọn mày ra, không có tiền, vậy thì ngại quá, tao có trồng ít rau vùng ngoại ô, còn thiếu chút phân bón đây”
Đồng tử Hứa Phong co lại, gã cảm thấy mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng gã.
“Mày dám giết tao?”
“Mày cho rằng Chu Hoa lợi hại? Hắn ta đã trở thành phân bón từ lâu rồi”
Nghe câu này xong, Hứa Phong không còn sức lực gì nữa, sợ đến cả người run rẩy, Chu Hoa vậy mà rơi vào tay những kẻ này, hắn thật sự bị lôi đi làm phân bón rồi sao?
“Tám mươi triệu..” Hứa Phong nghiến răng, tất cả tài sản của gã, hiện giờ có thể đổi thành tiền mặt cũng chỉ được tám mươi triệu, Giang Ninh muốn rút sạch của gã!
“Quy tắc của tao chính là như vậy, giờ là tám mươi triệu, một phút sau là tám mươi lăm triệu, sau đó là chín mươi triệu, một phút tăng năm triệu.”
Giang Ninh rút điện thoại ra, nhìn thời gian: “Ba mươi giây đã trôi qua”
Hứa Phong tức đến suýt nữa thì phun một búng máu.
“Mày…mày quá ngông cuồng rồi đấy!”
Hứa Phong giận điên lên.
“Bốp!”
Anh Cẩu giơ tay tát khiến Hứa Phong ngã lăn ra đất, sau đó gã đe dọa nói: “Nói chuyện lễ phép!”
“Mày.”
“Năm mươi giây”
Giang Ninh tiếp tục hờ hững nói.